Chương 146: (Vô Đề)

Sau phần biểu diễn đến từ bốn đội, chúng tôi cũng nán lại liên hoan thêm một lát nữa. Mọi người ăn cơm ăn bánh còn cái Friend thì ăn micro bà con ạ, chung một bệnh với thằng Pun, có thể không được nói nhưng nhất định phải cầm được cái micro. Chúng tôi ngồi ăn bữa khuya còn được nghe cái Friend cái Green diễn hài, phải gọi là buồn cười hơn cả diễn viên hài chuyên nghiệp anh chị em ạ.

Trong suốt bữa ăn trò chơi "The Killers" vẫn diễn ra sôi nổi, người "bị giết" chắc là bên nhóm P"Morgan vì tôi nghe thấy có tiếng cười vọng ra từ nhóm các anh ấy kèm câu: "Mày chết rồi, haha.". Ấy mà Trai Đẹp đi đâu rồi thì, thằng Thaen thằng Chen thằng Beer cũng không thấy đâu, mẹ kiếp, chắc lại kéo nhau đi nhậu rồi chứ gì không thì cũng kéo thằng Chen đi tán gái chắc luôn.

Mà thôi kệ, không sao, dù gì thì tôi cũng có đồ ăn trước mặt rồi, thêm chút đồ uống có cồn và có cả người hát cho nghe nữa (dù giọng hát này có phần hơi chói), như vậy là quá đủ rồi. Ai đi đâu về đâu thì đi, tôi không quan tâm, xin phép ăn trước đã không có không kịp với thằng Q thằng Toey mất.

Beng!!!!! "Này này, mày bình tĩnh đã, mày không thấy xấu hổ với các em à?"

"Không, cái đứa cướp đồ của tao còn chẳng ngại thì tại sao tao phải ngại."

"Aim, tao xin mày đấy, về nhà rồi giải quyết sau không được à, sắp được về rồi đừng làm to chuyện nữa."

"Mày nói thì hay lắm Chen, mày có bị giống tao đâu, thằng chó nào dám động vào đồ của tao tao không để yên cho nó đâu, tao sẽ xé xác nó, buông tao ra."

"Mày ngậm cái mồm lại đi được không Aim, tao đã bảo là để tao giúp mày tìm rồi mà."

"Hừ, có mà tìm, cái ngữ đã trộm đồ thì có bao giờ nó mang đồ trả lại. Mẹ kiếp, tình nguyện viên cơ đấy, điện thoại của người khác còn trộm cắp như rươi thế làm gì đồng quỹ nào của câu lạc bộ còn."

Tiếng kêu ca vang lên bên ngoài khiến bầu không khí vui vẻ trong hội trường chớp mắt trở nên yên lặng, cái Friend cái Green đang diễn hài hăng say mặt cũng nghệt ra, đám đang ngồi ăn như chúng tôi cũng lục tục đứng dậy xem xảy ra chuyện gì. Hình ảnh đập vào mắt chúng tôi là thằng Chen đang kéo tay thằng Aim, trông thằng Aim có vẻ đang vô cùng bực mình chuyện gì đó; có cả thằng Dol thằng Phum và một vài người nữa đứng xung quanh.

Lúc này tiếng nhạc vui nhộn trong hội trường cuối cùng cũng tắt, bầu không khí trở nên vô cùng ảm đạm âm u.

"Này, chuyện đi hơi xa rồi đấy, mày mất đồ thì cũng đừng kéo cả đoàn xuống tâm trạng cùng mày như vậy chứ, có khi mày vô tình để quên hay đánh rơi nó ở đâu thì sao."

- Thằng Thaen đi tới đẩy người thằng Aim. Tôi nghĩ là thằng bạn tôi chuẩn bị lên cơn rồi, thôi đừng mày ơi, đừng dùng cảm xúc để suy nghĩ như hồi trước nữa, mày lớn rồi đấy bạn. Thấy tình hình có dấu hiệu xấu thằng Fang lập tức tiến đến đứng bên cạnh thằng Thaen, có vẻ như nó đang bảo thằng Thaen bình tĩnh lại.

"Tao không làm rơi, chính thằng Fluke cũng thấy tao cất nó vào túi ở trong phòng mà."

"Thì làm sao mà mày cứ xồn xồn lên thế, đồ cũng mất rồi, các anh cũng bảo sẽ tìm giúp, mày đừng có làm như mày có vấn đề nữa được không."

"Ờ!!! Tao có vấn đề đấy, tao có giàu như mày đâu thằng chó!"

- Thằng Aim vào thế như chuẩn bị nhảy lên đấm thằng Thaen tới nơi, thằng Phum thằng Beer nhanh chóng chạy tới tách hai đứa chúng nó ra, ngay cả tôi cũng không biết đã chạy đến đứng bên cạnh thằng Thaen từ lúc nào.

"Thaen, mày bình tĩnh đã nào."

- Phum kéo cánh tay thằng Thaen nhưng phải thêm cả sức thằng Beer thằng Fang và cả tôi nữa thì mới có tác dụng.

"Chúng mày bị cái đ** gì vậy hả, điên hết cả lũ rồi à? Ngày nào cũng ăn cơm với nhau mà còn lôi chuyện ra cắn nhau nữa, chúng mày không thấy xấu hổ với các em à?"

- P"Tong đi ra ngăn vừa đúng lúc, hai đứa nó đã dừng lại nhưng vẫn nhìn nhau hằm hằm như thể bất cứ giây phút nào cũng có thể nhảy vào tương tác được.

"Ai không liên quan quay về ăn tiếp đi, nếu ăn xong rồi thì Paew với Friend đứa các em nữ đi ngủ, mai phải đi từ sớm đấy. Thằng Peem thằng Dol đưa tất cả các em nam năm 1 năm 2 đi sang phòng thư viện cũ ngủ đi."

"Vâng anh."

- Tôi nhận lệnh của P"Tong rồi quay sang nhìn Phum, Phum gật đầu và hơi mỉm cười với tôi. Tôi đưa các em trở vào trong hội trường ăn cho xong theo yêu cầu của P"Tong nhưng có vẻ mọi người ai nấy cũng chẳng còn hứng thú ăn tiếp. Phải thôi, ai mà nuốt nổi chứ, mới ban nãy còn chứng kiến cảnh đàn anh suýt tẩn nhau mà.

"Anh ơi, có chuyện gì thế ạ?"

- Thằng Toey đi tới cọ tay tôi trong lúc tôi đang dắt mấy đứa về chỗ ngủ.

"Thằng Aim mất điện thoại."

"Có trộm trong đoàn hả anh?"

- Một c* nhóc năm nhất hỏi.

"Ừm."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!