Còn ba ngày nữa là chúng tôi phải rời xa Mae Chem rồi, nghĩ đến cũng thấy khá hụt hẫng. Dù chỉ có hai tuần hơn nhưng tôi vẫn cảm nhận được một cảm giác gắn kết với nơi đây. Mỗi sáng thức dậy âm thanh đầu tiên nghe được là tiếng cái Green càm ràm, giữa buổi chạy sang giúp đội xây dựng, chiều xuống thì ăn cơm rồi tất cả anh chị em sinh hoạt cùng nhau. Ở đây tôi được nhận những nụ cười từ tất cả mọi người dân trong bản, được chạy nhảy nô đùa với các em, chẳng biết đến bao giờ có cơ hội như thế một lần nữa. Haiz, thôi thì mình cố gắng dùng số thời gian còn lại sao cho xứng đáng nhất đi là hơn.
À quên khoe với mọi người, phòng thư viện chúng tôi xây đã hoàn thành 100% rồi, thấy Phum bảo là còn một số chi tiết với kiểm tra lại một chút nữa thôi rồi sẽ bàn giao cho nhà trường. Chưa hết, có cả những cuộc tranh tài thể thao để nâng cao tình cảm giữa các anh chị tình nguyện viên và các em nhỏ trong bản.
Ăn tối xong chúng tôi ngồi lại họp với nhau rồi bày trò vui vui như mọi tối vẫn hay làm. Dạo này có thêm cái trò chia đội thi đấu thể thao theo màu vậy nên lúc ngồi ăn cũng phải ngồi theo màu đội mình. Cả hội chia thành bốn màu: xanh lá, cam, xanh da trời và hồng.
Nhóm tôi không được ở chung một đội mà bị tách ra, may cho tôi là ở đội xanh lá cùng thằng Chen. Đội xanh da trời là tập hợp trái tim của các cô gái vì trai đẹp dường như vào hết đội bên đó, từ P"Gun, thằng c* Fluke (tân sinh viên năm nhất khoa Luật) cho đến người nắm trùm mọi tiếng la hét là thằng Phum, thằng Thaen và cả thiếu gia Beer. Chẳng biết chúng nó có lén xin ban tổ chức cho ở cùng nhau không nữa.
Đội màu cam là một tổ hợp kỳ lạ, có P"Joke, P"Hoi... thực sự thì tên của anh ấy là Nao còn Hoi là biệt danh mà các bạn đặt cho, tôi cũng không rõ vì sao chỉ biết là anh ấy cực vì vui tính, lại còn làm quả tóc bông xù nữa chứ. Điều quan trọng, điểm nhấn của nhóm này là thằng Pun, thằng Mick, thằng Toey, thằng Aim, thằng c* Park, cái Krapook, đứa nào đứa nấy hâm hâm dở dở ngang nhau.
Đội cuối cùng là đội màu hồng, riêng đội này thì tôi rất hân hạnh giới thiệu đến các bạn vì đội này có thằng Fang, thằng Matt và thằng Q. Haha, địa ngục sắp sập rồi, thằng Q với thằng Fang lại chung đội với nhau.
"Mọi người ơi, mọi người dừng lại lắng nghe Friendly nói đã nhé, hôm nay Friendly với chủ tịch câu lạc bộ có trò chơi cho mọi người đây."
- Cái Friendly vừa nói xong là cả hội nhao nhao lên hỏi trò gì.
"Có phần thưởng không người đẹp?"
- Thằng Q đang ôm cây đàn yêu quý của nó ngồi giữa đội màu hồng hét lên hỏi cái Friendly, còn cái Friendly thì đang đứng trên một cái sân khấu con con mà nhóm xây dựng dựng lên cho nó. Chưa hết, chúng nó còn dựng bốn khu dành cho bốn đội, mỗi khu chỉ cao ba tầng nên đương nhiên không đủ chỗ ngồi, có đứa phải ngồi dưới sàn thậm chí có đứa phải đứng.
Thằng Q lên tiếng làm thằng Toey đang cắm cúi ăn khoai dẻo trứng muối dở (số là cái Green nhìn muối ra đường nên thành ra đồ tráng miệng giờ thành đồ ăn mặn) phải ngẩng lên, nhìn về phía người yêu rồi bĩu môi. Tôi thấy được hết trạng thái của thằng Toey vì khu xanh lá ngồi gần khu cam nhưng thằng Q thì chắc không thấy đâu vì còn đang bận cười trêu cái Friendly.
Thằng Thaen đang thì thầm to nhỏ cái gì đó với thằng Beer rồi hai đứa cười cười, tay chỉ trỏ sang bên đội hồng, thằng Fang cũng nhướng mày nhìn lại. Thằng Thaen đúng là nghiện thằng Fang thật sự và từ góc này tôi có thể thấy Phum vừa sổ mũi vừa ho không ngừng, thôi rồi, tối nay có người ốm chắc rồi.
"Cái mặt này cũng chỉ nghĩ được đến câu chuyện ấy thôi. Đương nhiên là có phần thưởng rồi nhưng mà phần thưởng là gì thế anh chủ tịch?"
"Xe Toyota bảy chỗ màu đỏ."
Hahahahahahahaha.
"Thằng bố mày."
- Haha, Toyota cơ đấy.
"Đào đâu ra Toyota chứ, haha, nếu mà có thì tầm này tao đang lái Honda March rồi thằng Punnn."
- P"Joke lớn tiếng ghẹo lại thằng Pun làm nó cũng bật cười vì câu đùa ngớ ngẩn của chính mình.
"Thôi được rồi, đừng chọc cười mọi người nữa, trò chơi này của chúng ta mang tên "The Killer"."
Ohhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhh
Các bạn cảm nhận được cách mà mọi người phản ứng sau câu nói của cái Friendly đúng không, đồng đều kinh.
"Chị Friend, không chơi ma sói nữa ạ?"
"Chán rồi, lần nào đi tình nguyện cũng chơi cái trò đấy."
"Thế trò này chơi như thế nào ạ, P"Friend?"
"Không khó đâu em Fluke, để chị giải thích ngắn gọi cho em nghe nhé."
- Nhìn cái sự lạnh lùng nghiêm túc của nó khi em gái hỏi và cái giọng dẻo quẹo khi em trai hỏi kìa: "Trò "The Killer" này có thể một số bạn đã từng chơi rồi, luật chơi rất đơn giản, mỗi người bốc một tờ giấy trên đó có ghi tên một người cùng một yêu cầu. Các bạn chỉ cần làm thế nào để người có tên trên giấy làm như yêu cầu được ghi trong giấy.
Ví dụ Friend lấy được tờ giấy có ghi Pun và yêu cầu "nếu Pun nói từ sư huynh thì Pun chết", rồi Friend sẽ đi trêu đi ghẹo làm đủ trò để Pun không may nói từ đó ra thì có nghĩa là Friend đã giết được Pun thành công, Pun sẽ phải đưa tờ giấy Pun có được cho Friend để Friend đi giết tiếp. Mọi người hiểu chưa nào?"
"Ờ ờmmmmmmm."
"Thế nếu P"Pun giết được người khác rồi thì sao ạ?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!