Chương 14: (Vô Đề)

Lời thề nếu gặp lại thằng Phum tôi sẽ đánh cho nó hộc máu mồm, sẽ bóp cổ nó thật chặt cho đỡ tức hiện giờ đã bị chôn sâu trong tiềm thức vì tình huống đang hiện ra trước mặt tôi ngay lúc này đây. Thằng Phum nói tôi ra khu sân vận động cũ sau doanh trại quân đội tìm nó. Tôi đã đến đây được một lúc rồi nhưng không dám vào, chỉ dám đứng nhìn lén từ xa và lộ mỗi cái đầu lấp ló sau cánh cửa.

Thằng Phum đang đứng hút thuốc nhìn đám đàn em đấm đá một người nằm dưới đất. Thấy cái mặt nó là máu nóng trong người tôi lại nổi lên nhưng khi nhìn thấy những gì đám người đó đang làm, nếu là một kẻ thông minh thì tốt nhất tôi nên làm ngơ đi. Bọn này chẳng ngán ai bao giờ, ở trong trường còn thấy chúng nó gây sự được nữa là.

"Này, từ từ thôi, nó mà chết nhanh quá thì tao không hài lòng."

- Nó lấy chân day day mẩu thuốc vừa vứt xuống đất, đoạn tiến vào giữa đám người kia nâng mặt của người xấu số đang nằm giữa vùng máu dưới đất lên.

Nhìn từ tình cảnh hiện tại thì người đó đến cháo cũng chẳng thể húp nổi. Thằng Phum ngồi sang bên cạnh, trong nhóm còn có thằng Thaen, một thằng tóc vàng và một thằng đẹp trai tôi đã từng thấy lần trước. Chúng nó cũng khoang tay đứng nhìn như chuyện thường ở huyện.

"Mày nhớ cho kỹ, đừng có đụng vào tao nữa. Và cũng nhờ gửi lời tới chị gái mày, ả nên ngưng khiêu khích trước khi tao hết giới hạn chịu đựng."

- Giọng nói lạnh lùng và tàn nhẫn của thằng Phum là một thứ mà chỉ đứng nghe từ xa cũng đủ khiến tôi dựng hết tóc gáy. Nếu đổi lại tôi nằm ở vị trí của người đó, tôi chết chắc rồi.

Từ giờ tao sẽ làm một người hầu thật tốt. Tao hứa đấy Phum.

Thà làm kẻ hầu người hầu người hạ cho nó trong 2 tháng còn hơn nằm giãy chết dưới chân nó trong 2 tiếng đồng hồ.

Nói xong nó sai mấy đứa đàn em khênh người đó đem ra ngoài.

"Mick, mấy giờ rồi"

- thằng Phum quay lại hỏi thằng tóc vàng. Này chính là thằng hôm trước gọi tôi là oắt con đấy.

"4 giờ 4 phút, giờ đẹp có người nhớ mong đấy mày, ha ha"

- Tóc vàng trả lời không quên kèm theo một khuôn mặt đầy sự trêu chọc. Nhìn từ cách nói chuyện thì có vẻ nó có tính hay đùa giống thằng Pun nhóm tôi.

"Tao còn tưởng có gì hay ho để xem cơ, hờ, chỉ có thế này thôi à."

- Thằng Thaen làm mặt chán ngán. Nhìn thấy thằng Thaen và thằng Phum ở cùng nhau trong tình huống này khiến tôi không thể thở nổi.

"Còn ra vẻ chán ngán, lúc nãy mày đi vào tao còn tưởng mày sẽ bồi thêm một cú cơ."

- Cái thằng mặt đẹp trai, dáng công tử quay qua cười nhếch mép với thằng Thaen.

"Mày cũng có khác gì tao đâu Beer"

- Ra là cậu đẹp trai này tên Beer. Mặt thì đẹp, tên thì hay. Đúng là thế giới này chẳng công bằng tí nào.

"Thôi thôi, đừng chí chóe nhau nữa. Chúng mày về đi."

- Thằng Phum giơ tay ra hòa hoãn đám bạn

"Ơ, thế còn mày?"

"Tao có hẹn."

- Ấy ấy, đừng có nói với ai là mày hẹn tao đấy nhé. Không nói tôi cũng đã phải cố gắng trốn chui trốn lủi, người gần như muốn hòa tan với bức tường luôn rồi.

"Hẹn ai thế?"

- Ôi Thaen ơn, đi nhanh đi. Tao xin mày. Xin thề là không phải tôi tự tưởng tượng đâu nhưng thằng Phum đã quay sang nhìn chỗ tôi đứng trong giây lát.

"Ôi dào, hẹn ai là việc của tao. Chúng mày lượn được rồi đấy."

"Thằng bạn chó, muốn thay đổi không khí à. Thế cũng khá kít thít đấy."

- Cái thằng tên Mick này sứt môi hở hàm hay sao mà nói năng chẳng rõ ràng gì cả.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!