Chương 9: (Vô Đề)

Một chiếc xe việt dã khiêm tốn dừng ở chỗ cách đoàn phim không xa, trên cổ Đổng Minh mang một cái kính viễn vọng, trốn ở sau xe ngó dáo dác, Vương Hoài Phong hít một hơi thuốc lá đạp hắn một cước: "Sao cậu hệt như đặc vụ vậy."

Đổng Minh vội vàng đến gần nói: "Vương tổng, đồ ở cốp sau xe chúng ta đều không đưa ra được rồi, danh tiếng của anh đều bị mấy fan kia đoạt hết!"

Vương Hoài Phong chân dài dựa vào trên cửa xe, rất rộng lượng nói: "Chỉ mấy fan thôi mà, huống hồ mấy fan còn ở lại đó, rất quan trọng đối với em ấy."

"Vậy đồ của chúng ta…"

Vương tổng thoạt nhìn tâm trạng không tệ, không cẩn thận nói lỡ miệng: "Không đáng kể, đồ mà họ tặng cũng có một phần của tôi mà."

Đổng Minh đầy mặt nghi vấn: "A? Ngài quyên tiền cho mấy cô ấy hả?"

Vương Hoài Phong hoàn hồn lại, cao lãnh phun vòng khói thuốc ra, im lặng không nói: Đương nhiên, là một fan hợp lệ, làm sao có thể không add vài nhóm fan của nam thần chứ?

Hắn nhìn nhìn thời gian, quyết định trưa rồi lại đi tham ban, búng rơi tàn thuốc, vừa muốn bàn giao cho Đổng Minh đi chuẩn bị bữa trưa, đã nghe tiểu Đổng phát ra một tiếng than thở.

Vương tổng quay đầu nhìn về phía trường quay: "Làm sao."

Đổng Minh kích động nịnh nọt: "Quý tiên sinh quả nhiên có mị lực, lại còn có fan nam nữa, fan nam đó hình như cũng là diễn viên của đoàn phim, mặc trang phục diễn vừa nói vừa cười còn chụp ảnh chung, thoạt nhìn không hề tránh hiềm nghi… A! Vương tổng, Vương tổng làm gì đó!! Không phải không gây náo động hả!"

Phóng viên ngồi xổm nửa ngày, rốt cuộc đánh hơi được mùi tin tức, xe việt dã màu đen chậm rãi lái vào, tổng đạo diễn tự mình đứng dậy, dắt theo một đám hậu cần đi qua nghênh đón.

Vương Hoài Phong tây trang giày da, cười bắt tay với đạo diễn: "Ngài xem, tôi chỉ theo đuổi ngôi sao thôi, còn làm phiền ngài tự mình tới đón tiếp nữa."

Đạo diễn kích động: "Nào có nào có, ngài có thể tới đoàn phim của chúng tôi thực sự là rồng đến nhà tôm."

Phần diễn buổi sáng cơ bản đều ở bên ngoài, Vương Hoài Phong giơ tay nhìn đồng hồ: "Cơm trưa tôi đã phái người an bài, trời nắng gắt như vậy, không bằng dịch vào trong studio đi?"

"Ai nha, vầy sao được, thực sự là rất cảm ơn Vương tổng." Khách sáo một phen, Vương Hoài Phong đi thẳng đến vị trí nghỉ ngơi của Quý Văn Cảnh, ngày đầu tiên khởi công, Vương tổng dùng thân phận fan của Quý Văn Cảnh đưa lên một bữa tiệc lớn phong phú cho hết thảy nhân viên đoàn làm phim, hoa quả đồ ngọt lại càng không cần nhiều lời, Vương tổng nhận đãi ngộ của khách quý, đoàn phim đặc biệt an bài phòng trang điểm để dùng cơm.

Fan nam lúc nãy hỗ trợ cầm vài vật đi vào, luôn cảm thấy có ai đó âm thầm nhìn chằm chằm cậu ta, trước lúc ăn cơm đạo diễn kêu Quý Văn Cảnh sang đó, Vương tổng nhíu mày đánh giá fan nam không tránh hiềm nghi kia: mặt mày không tệ, ăn nói cũng coi như tự nhiên, nhưng thế thì có ích lợi gì? Giờ trong tim nam thần nhà mi có người rồi, cái người kia, chính là ta đây.

Vương tổng ngồi ở trên sofa chân dài vắt chéo, sắc mặt hiền lành hỏi: "Cậu thích Quý Văn Cảnh hả?"

Fan nam thấy hắn mặt mày sắc bén quanh thân sắc lẻm: "Quý… Quý tiền bối là diễn viên tôi vẫn luôn rất, rất thích."

"Ồ? Thích đã bao lâu?"

"A, có năm, sáu năm đi…"

Vương tổng nắm lấy cơ hội lập tức khoe một đợt ưu việt: "Vậy tôi lâu hơn cậu rồi."

"A?" Fan nam hết sức phối hợp hỏi: "Ngài thích tiền bối đã bao lâu?" Vương tổng tán thưởng liếc mắt nhìn cậu ta: "Mười năm."

"Cái gì mười năm?" Nói còn chưa dứt lời Quý Văn Cảnh đã đẩy cửa tiến vào, cậu để kịch bản ở một bên ngồi trước mặt hai người. Fan nam vội vàng nói: "Là Vương tổng nói thích… A!?" Vương Hoài Phong tay mắt lanh lẹ, thô lỗ cầm lấy một miếng dưa hấu chẹn họng cậu ta, sau đó nhìn Quý Văn Cảnh xạo sự: "Anh thích ăn quả dưa hấu này."

Quý Văn Cảnh ngơ ngác nhìn nhìn hai người, bày hộp cơm Đổng Minh cố ý chuẩn bị ra, fan nam thấy thế vội vàng rời đi, để lại hai người cùng nhau ăn cơm.

Ngoài mặt thì Vương tổng ăn cơm nghiêm túc, trong lòng lại có chút phức tạp, không phải hắn không muốn thổ lộ, nhưng mà mười năm thầm mến, suối nhỏ chảy dài, quá lâu cũng quá xa, hắn không biết làm sao mở miệng, cũng không biết nói từ đâu, hắn nghĩ sau này tìm một cơ hội, có lẽ là trong lễ cưới long trọng, hắn cầm nhẫn, thâm tình chân thành nói ra hết thảy thích và yêu với Quý Văn Cảnh.

Vương tổng vừa tưởng tượng liền không thể dừng cương nổi, thời điểm thế này mà lại còn tận dụng mọi thứ bổ sung chi tiết nhỏ cho kế hoạch, hắn xuất phát từ nội tâm khen ngợi chính mình: mình thật đúng là quá lãng mạn!!

Đũa hai người đụng vào nhau, Vương tổng hoàn hồn lại, hắn muốn nói chuyện với Quý Văn Cảnh, lại đột nhiên phát hiện ngày hôm nay dường như tiểu nam thần có chút khang khác, Vương tổng cả kinh: Lẽ nào em ấy nghe thấy? Nếu như tiểu nam thần hỏi sao mình lại thích em ấy mười năm, mình liền phải ở trong cái trường quay rách nát này tiến hành vụ thổ lộ trang trọng nhất đời sao?? Không được! Hôm nay mình không có đem theo nhẫn!

Quý Văn Cảnh bưng bát không yên lòng ăn cơm, ánh mắt đen láy thoạt nhìn có chút ảm đạm. Trong đầu Vương Hoài Phong đã suy nghĩ kỹ vài loại phương án ứng đối, mới vừa muốn nói chuyện, liền bị Quý Văn Cảnh đoạt trước, lỗ tai cậu có chút đỏ lên nói: "Vương Hoài Phong."

Vương tổng thẳng tắp sống lưng chuẩn bị sẵn sàng: "Ừm."

"Em… em muốn ăn quả dưa hấu đó."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!