Chương 8: (Vô Đề)

Ngón tay khớp xương rõ ràng, qua lại vuốt nhẹ bên bờ eo mịn màng căng bóng, đầu lưỡi thô ráp từ trong khoang miệng ướt át mang ra một chút nước bọt thấm ướt xương quai xanh nhô lên, phác hoạ thành tranh, từng cái cúc áo dễ dàng mở ra, đầu v* nấp ở bên trong hệt như sợ hãi mà ưỡn lên.

Ngón tay bên eo tìm được mục tiêu mới, theo đường bụng chậm rãi nhích lên trên, đầu lưỡi thô ráp không chịu cô đơn, như là đang đọ sức với ngón tay, từ cần cổ một đường trượt xuống.

"A…" Một đầu v* bị khoang miệng ấm áp ngậm vào liếm láp, một bên khác bị ngón tay thô cứng nhanh chóng vò nắn, Quý Văn Cảnh chưa bao giờ cảm nhận kích thích như vậy, cậu nhỏ giọng rên rỉ, chặt chẽ bám lấy vai Vương Hoài Phong.

Đầu lưỡi liếm láp hồi lâu, rốt cuộc bỏ qua đầu v* đáng thương dấp dính ánh nước, Vương Hoài Phong nhìn cái người đáy mắt ửng hồng, hôn lên đôi môi cậu, một lần nữa quấn quýt lấy nhau.

Bàn tay từ trước ngực một đường dời xuống bụng dưới, lại từ bụng dưới trượt vào cái quần còn chưa cởi ra. Giữa lớp lông không dày, cất giấu một vật nhỏ lén lút cứng lên, Vương Hoài Phong nhếch miệng, chậm rãi tuốt lên xuống.

Quý Văn Cảnh bị đôi môi hắn che lấp không có cách nào lên tiếng, chỉ có thể rên rên rỉ rỉ, từng trận khoái cảm từ dưới bụng kéo tới, tràn vào tứ chi, vốn dĩ còn có thể dây dưa với đầu lưỡi hắn, lại bởi cao trào gần tới mà chỉ có thể mặc cho người ta dây dưa, tốc độ trên tay Vương Hoài Phong càng lúc càng nhanh, đôi mắt thâm thúy của hắn nhìn chằm chằm người dưới thân mặt mày ửng hồng không khống chế được, đều là yêu thích.

Tiếng rên rỉ bên tai kéo dài dày đặc, Quý Văn Cảnh bị giọng của mình làm cho xấu hổ toàn thân ửng hồng, cậu giơ cổ tay lên vừa định cắn trong miệng, liền bị Vương Hoài Phong đầy bụng ý nghĩ xấu đè trở lại, hắn cúi đầu ngậm lỗ tai Quý Văn Cảnh, khàn khàn nói: "Kêu đi, êm tai."

Quý Văn Cảnh hết cách, chỉ có thể nhỏ giọng xin tha: "Chậm… chậm chút… muốn ra…" Vừa dứt lời, tốc độ dưới thân liền nhanh thêm mấy phần, cậu bấu víu vai Vương Hoài Phong, chặt chẽ co rút ngón chân mình, cuối cùng phóng thích ra ngoài.

Tinh dịch màu trắng đầy tay từ dưới lên trên bắn đầy người, cậu hơi mở mắt, chỉ thấy Vương Hoài Phong chống cánh tay ngậm cười nhìn cậu, cậu còn chưa mở lời, đã thấy Vương tổng liếm liếm ngón tay, sau đó như là phát hiện bí mật gì, khàn khàn nói: "Ngọt."

Bộ dạng sexy khiến Quý Văn Cảnh nhìn mà trợn trừng mắt: "Anh…"

"Đi thôi, đi tắm." Vương tổng giúp đỡ tiểu nam thần giải quyết xong liền muốn đứng dậy, đột nhiên bị nắm lấy cổ tay, Quý Văn Cảnh khẽ thở gấp hỏi: "Không làm à…"

Vương tổng tiếc nuối điểm điểm chóp mũi cậu: "Không có bao, ngày khác đi."

"Không cần."

"Hả?"

Quý Văn Cảnh ngồi dậy chủ động liếm liếm đôi môi hắn, nghiêm túc nói: "Có thể không cần bao."

Vương Hoài Phong lẳng lặng nhìn cậu vài giây, xoa đỉnh đầu cậu, xác nhận lại: "Thật sự có thể sao?"

"Ừm."

Vương Hoài Phong chưa bao giờ là thân sĩ, nhịn nhiều năm như vậy, rốt cuộc chờ đến ngày thích nhau, hắn không tiếp tục do dự, lại hôn lên một lần nữa.

Tuy Quý Văn Cảnh đáp ứng thẳng thắn, nhưng lúc làm thật lại thẹn thùng không dám mở mắt ra, cậu trần trụi nằm ở trên thảm lông cừu mềm mại, hậu huyệt căng mịn, ngay cả ngón tay dính đầy tinh dịch cũng rất khó tiến vào, tuy rằng Vương Hoài Phong đã tưởng tượng cảnh này vô số lần, nhưng thật sự đến lúc này, lại sợ làm đau người ta quá, hắn suy nghĩ một chút, ôm lấy Quý Văn Cảnh, làm cho cậu nằm nhoài trên cây dương cầm màu trắng sáng.

Quý Văn Cảnh không hiểu ý hắn, nhưng lại không tiện mở miệng, chỉ có thể tựa đầu vào trong cánh tay, tùy ý Vương Hoài Phong muốn làm gì thì làm.

Cánh mông no đủ bị hai bàn tay to tóm lấy xoa bóp, chỗ nhăn nheo dính không ít tinh dịch dùng để bôi trơn, cậu nhắm mắt lại chờ đợi ngón tay xâm nhập, nhưng ấm áp mềm mại đột nhiên xuất hiện làm cho cậu cả kinh toàn thân run rẩy.

Đầu lưỡi lướt qua kẽ mông cậu, rìa hậu huyệt mẫn cảm rõ ràng cảm nhận được hạt tròn thô ráp, bàn tay xoa bóp mông, không biết từ lúc nào đã dời lên hai viên tròn nhỏ ở trên, cái chỗ mới vừa bắn của cậu, bị kích thích lần thứ hai đứng thẳng lên. Đầu lưỡi ướt át không ngừng rong chơi tại miệng huyệt, mãi đến tận khi chậm rãi thăm dò vào trong vách mấy centimet, hai chân Quý Văn Cảnh như nhũn ra đứng thẳng không được, cậu theo bản năng vặn vẹo mông hai lần, nhỏ giọng nói: "Tay… ngón tay… có thể vào được…"

Vương Hoài Phong ngẩng đầu lên từ giữa kẽ mông, thấp giọng cười nói: "Gấp gáp như vậy?"

"Không…" Còn chưa phản bác, ngón tay thô cứng đã thuận theo vị trí vừa nãy trực tiếp xuyên vào, thịt mềm trong vách tức khắc dây dưa kéo lại ngón tay, Quý Văn Cảnh cũng không rảnh biện giải cho mình nữa, chỉ có thể nhũn chân, kéo dài rên rỉ, mãi đến tận khi chứa hai ngón tay, cậu mới quay đầu nhìn về phía Vương Hoài Phong, đỏ mặt mời mọc: "Có thể… có thể vào rồi…"

Vương Hoài Phong đứng dậy đè ở trên người cậu, hôn chóp mũi cậu một cái, dùng thanh quản gợi cảm ghé vào lỗ tai cậu nói: "Đau thì phải nói với anh."

Độ dài thô cứng của ngón tay không thể đánh đồng với cự vật trong quần, miệng huyệt bị mở ra chậm rãi, một tay Vương Hoài Phong giúp cậu tuốt dương v*t đứng thẳng, một tay không ngừng xoa tóc cậu triền miên hôn môi với cậu.

Tiếng thở dốc gấp gáp kèm theo thở dài thoả mãn, cái thứ khổng lồ rốt cuộc cũng đâm vào hậu huyệt mềm mại, Vương Hoài Phong liếm giọt mồ hôi bên trán cậu, khàn giọng nói: "Anh chuyển động đây."

Quý Văn Cảnh khẽ đáp lời: "Được…"

Vách trong ấm áp cắn chặt lấy cự vật thô cứng, kèm theo ra vào và tuốt ống từ từ nhanh chóng, Quý Văn Cảnh không khống chế được bắn ra lần thứ hai, trên dương cầm trắng sáng dính lấm tấm chất lỏng trắng sữa, không phân biệt rõ, nhưng lại phản chiếu lấp lóe.

Trong phòng đàn trống trải, tràn đầy tiếng thở dốc và tiếng thân thể va chạm, Quý Văn Cảnh bị ôm vào trong ngực, cổ họng phát ra tiếng rên rỉ, hai người đè lên nhau ngồi trên ghế chơi đàn, Vương Hoài Phong chôn ở cổ cậu liếm đường cong xinh đẹp dưới cằm cậu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!