Trong tủ lạnh chất đầy các loại nguyên liệu nấu ăn, Quý Văn Cảnh lấy ra mấy thứ, đặt trên tấm thớt đơn giản rửa sạch, cậu không biết Vương Hoài Phong thích ăn gì, chỉ có thể chọn món mình biết làm.
Vương Hoài Phong đạp đúng tiếng chuông năm giờ bước vào trong nhà, hắn cầm áo vest trong tay vắt lên trên vai, vô cùng tiêu sái dựa vào cửa phòng bếp, Quý Văn Cảnh đang nghiêm nghiêm túc túc thái rau, nghe thấy âm thanh quay đầu lại nhìn: "Anh về rồi."
Vương tổng bị câu này đánh trúng thiếu chút ngất xỉu, tim hắn "thịch thịch thịch thịch" nhanh chóng rạo rực, tỉnh táo hỏi: "Em làm cái gì đấy."
Quý Văn Cảnh tiếp tục động tác trên tay: "Không biết anh thích ăn cái gì, tùy tiện làm khoai tây sợi."
Vương Hoài Phong nhìn chằm chằm cái thứ trên tấm thớt hồi lâu: "Khoai tây gì?"
"Khoai tây sợi á."
Khóe miệng Vương tổng co giật hai lần, quay người móc áo vest ở bên ngoài, liền tiện tay đốt điếu thuốc tiến vào nhà bếp.
Quý Văn Cảnh thấy hắn đi mà quay lại, hơi ngượng ngùng nói: "Còn phải chờ một chốc mới có thể làm xong."
Vương Hoài Phong hắng giọng, cầm lấy một cọng khoai tây còn to hơn ngón tay nhìn một chút: "Làm khoai tây chiên đi." Nói xong giơ tay mở khuy măng
-set, để sang một bên, ngậm thuốc lên miệng, xắn tay áo lên trên hai vòng, hắn nhìn dáng vẻ Quý Văn Cảnh nghiêm túc thái rau, ý tứ sâu xa nhếch miệng.
Tiếng dao "cộc cộc" đột nhiên ngừng lại, Quý Văn Cảnh phí sức xoay người đối mặt Vương Hoài Phong thiếu chút nữa đụng tới chóp mũi cậu, hai ngón tay phải Vương tổng kẹp thuốc lá, vây cậu ở trước bệ bếp, tay trái giữ bên hông cậu, nhẹ nhàng cọ vuốt.
Quý Văn Cảnh nhìn chằm chằm hắn một chốc, cảm thấy có hơi ngứa, cậu suy nghĩ, hơi khó khăn nói: "Nơi này không có áo mưa."
Vương Hoài Phong đùa giỡn không thành ngược lại bị cậu trắng trợn dọa sợ đến độ cổ tay mềm nhũn, tiểu nam thần của hắn lúc thường rất ngại ngùng thẹn thùng mà, sao đối xử chuyện này lại gọn gàng dứt khoát thế?!
Hắn có chút lúng túng ho khan một tiếng, mở tạp dề trên người Quý Văn Cảnh ra, thắt ở trên eo mình, Quý Văn Cảnh không hiểu sao tích tắc hắn đã trở nên đàng hoàng trịnh trọng, thấy hắn lấy đi dao trong tay mình, hỏi: "Anh muốn làm cơm hả?"
Vương Hoài Phong búng rơi tàn thuốc, nhíu mày: "Cho em một cơ hội gọi món đó." Nói xong liền thành thạo cắt nửa củ khoai tây còn lại thành sợi nhỏ, đôi mắt Quý Văn Cảnh chậm rãi trừng lớn, kinh ngạc mở miệng: "Vương Hoài Phong, anh thật là lợi hại!"
Vương tổng cong khóe miệng không chút nào khiêm tốn: "Đương nhiên."
Chiên xào nấu nướng không gì không biết, nếu như không phải vấn đề thời gian, Vương tổng liền muốn lập tức làm ra một bàn mãn hán toàn tịch khoe khoang một phen, hắn dương dương tự đắc vểnh cằm với Quý Văn Cảnh: "Muốn ăn cái gì."
Quý Văn Cảnh so sánh sợi khoai tây mà hai người xắt, sắc mặt hơi đỏ lên: "Em ăn cái gì cũng được, không kén ăn."
Dao trên tay Vương tổng hơi dừng lại một chút: "Giúp anh dùng cái nồi kia nấu chút nước đi."
Quý Văn Cảnh vội vàng gật đầu: "Được."
Hắn nhìn nhìn bóng lưng bận rộn quay người của Quý Văn Cảnh, cầm lấy một bông cải xanh lắc đầu: Không kén ăn cũng không tốt, tay nghề tôi luyện nhiều năm như vậy, không phải cho em tùy tiện ăn đâu.
Có câu nói, muốn bắt lấy tim người ấy, đầu tiên phải bắt được dạ dày người ấy, nhà bếp nồi xẻng va chạm, không quá một chốc mùi thơm đã phân tán, Quý Văn Cảnh nấu nước xong đứng ở một bên giúp đỡ, Vương Hoài Phong phụ trách làm xong món ăn, cậu phụ trách bưng vào trong phòng ăn.
Xào đồ ăn xong, Vương Hoài Phong liền xoay người lấy ra mấy quả trứng gà từ trong tủ lạnh, đập vỏ đánh ra bỏ vào nồi làm liền một mạch, mấy phút sau bánh gatô nhẵn mịn non mềm bốc hơi nóng mới vừa ra lò, trong lòng Vương tổng vỗ tay cái độp: Hoàn mỹ.
Quý Văn Cảnh bưng thức ăn xong trở về, nhìn thấy Vương Hoài Phong đối diện miếng bánh gatô trên muỗng thổi thổi, thấy cậu vào, trực tiếp đút miếng bánh gatô đã nguội đi không ít tới bên mép cậu: "Nếm thử."
Quý Văn Cảnh chớp mắt hai cái, ngại ngùng nói tiếng "cảm ơn."
Bánh gatô nhiệt độ vừa phải, vị tươi mới trơn mềm, lòng Vương tổng hết sức căng thẳng, trên mặt lại là tự tin mù quáng: "Thế nào? Ăn ngon nhỉ."
Quý Văn Cảnh kinh ngạc gật gật đầu: "Ăn thật ngon!"
Vương tổng triệt để yên tâm, vung tay lên: "Được rồi, bưng lên đi."
Lần đâu tiên hai người cùng bàn ăn cơm, ba mặn một canh, Quý Văn Cảnh ở trường quay đã ăn quen các loại cơm hộp, đối với đồ ăn không có quá nhiều yêu cầu, bình bình thường thường lấp đầy bụng là được, mấy món ăn trên bàn này cũng hết sức bình thường, nhưng qua tay Vương Hoài Phong lại trở nên sắc hương vị đầy đủ.
Cậu ăn ăn liền nhìn chằm chằm Vương Hoài Phong đối diện: Người này cũng không có đáng sợ như đồn đãi, mặc dù mới tiếp xúc hai ngày, nhưng hoàn toàn không khó ở chung như Lý Thịnh nói.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!