Mạnh thiếu gia hành lý đến trước người, rốt cuộc vào giữa trưa ngày hôm sau, ngồi ở trên sofa phòng khách.
Quý Văn Cảnh mắt to trừng mắt nhỏ với hắn ta hai phút, hơi kinh ngạc mở miệng: "Anh Duệ?"
Mạnh thiếu gia quần da giày đen, mặt mày chói lóa, hắn cười ha ha với Quý Văn Cảnh một chút: "Tiểu Cảnh Cảnh còn nhớ anh à?"
"Đương nhiên nhớ! Anh Duệ sao lại ở chỗ này?" Quý Văn Cảnh vội vàng đi tới bên cạnh hắn: "Anh Duệ chính là bạn của Vương Hoài Phong hả?"
Mạnh thiếu gia lấy ra một cái hộp cực lớn từ trong rương hành lý của mình, đưa cho Quý Văn Cảnh: "Bạn tốt thì không tính, nhiều lắm là bạn xấu thôi, cầm, quà tân hôn tặng hai người."
"Quà, quà tân hôn?"
Mạnh Thịnh Duệ nháy mắt với cậu: "Mở ra xem đi."
Quý Văn Cảnh ôm hộp lớn, để lên bàn nói tiếng: "cảm ơn", hộp quà đóng gói vô cùng tinh mỹ, trên mặt hộp màu hồng san hô buộc một cái nơ con bướm đẹp đẽ.
Trong hộp đựng không ít, Quý Văn Cảnh cầm lên một thứ lông xù xù nghiên cứu một chốc, chớp mắt hỏi: "Đây là cái gì?"
"Đuôi thỏ."
"Hả? Đuôi thỏ?" Mạnh Thịnh Duệ thấy vẻ mặt cậu không rõ, tiến đến bên tai cậu nhỏ giọng nói gì đó, Quý Văn Cảnh kinh ngạc hỏi: "Cái này có thể mang ở phía sau hả?"
"Ừm."
"Còn cái này?"
"Cái này là dùng phía trước."
"Thế mà còn có lỗ tai thỏ nữa?"
"Ừm."
Quý Văn Cảnh đần độn đeo ở trên đầu, nhìn Mạnh Thịnh Duệ: "Đeo cái này, Vương Hoài Phong sẽ thích sao?"
Mạnh thiếu gia híp đôi mắt hồ ly cười ha ha: hắn có thể sẽ bắn sớm.
Lại lấy ra một chai tương tự như nước hoa từ trong hộp, Quý Văn Cảnh kề đến chóp mũi ngửi một cái, không có mùi vị gì: "Đây là cái gì?"
Mạnh thiếu gia huýt sáo, giả dối đề cử: "Cái này hả, sau khi mở ra mới có mùi vị, huân hương an thần, trước khi ngủ có thể xịt một chút."
Cả một hộp đồ lớn, không thiếu gì cả, Quý Văn Cảnh nghiên cứu xong xuôi liền quy củ thả về, cậu nhếch môi cười với Mạnh Thịnh Duệ: "Không ngờ còn có thể nhìn thấy anh Duệ."
Anh trai hàng xóm Mạnh Thịnh Duệ vỗ vỗ vai cậu: "Đúng vậy, hơn mười năm không gặp nhỉ."
"Ừm! Sao anh Duệ quen biết Vương Hoài Phong vậy?"
"Hai bọn anh từ nhỏ đã quen nhau, xem như là không đánh thì không quen biết."
Quý Văn Cảnh nghe hắn nói xong có chút mong đợi hỏi: "Vương Hoài Phong khi còn bé là bộ dạng gì?"
Mạnh thiếu gia rốt cuộc chờ được giờ phút này, hắn cực kỳ hẹp hòi, trước sau vẫn luôn nhớ tới cái vụ bị đánh khi còn bé. Mạnh Thịnh Duệ có chuẩn bị mà đến, kể toàn bộ gièm pha từ nhỏ đến lớn của Vương Hoài Phong cho Quý Văn Cảnh: "Con người Vương Hoài Phong tương đối chết nhát, muốn tiền có tiền muốn mặt có mặy, từ tiểu học đến đại học không ít người theo đuổi hắn, nhưng không đỡ nổi việc hắn thông suốt muộn, bạn gái của anh Duệ xâu thành một chuỗi rồi, hắn mới động lòng xuân."
Ánh mắt vốn đang xán lạn của Quý Văn Cảnh nghe đến đó có chút ảm đạm, cậu nhỏ giọng hỏi: "Là người trong lòng anh ấy đó hả?"
Mạnh thiếu gia thấy vẻ mặt cậu đột nhiên không đúng, suy nghĩ một chút hàm ý trong lời nói, khó tin mà nghĩ: hai người này… không phải còn chưa nói rõ chứ!?
Mạnh thiếu gia thăm dò hỏi: "Em biết hắn có người thích à?"
Quý Văn Cảnh gật gật đầu: "Ừm, ảnh nói với em rồi, có điều người kia không thích ảnh, cho nên chỉ cần em nỗ lực một chút, em nghĩ, ảnh sẽ từ từ quên mất người kia."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!