Giới giải trí tin tức đông đảo, cái gì mà bắt cá nhiều tay ly hôn công khai tình yêu vân vân mây mây đếm không xuể, fan và cư dân mạng vội vàng tranh cãi cấu véo, đụng lúc có nhiều sự kiện, một ngày có thể cãi vài trận.
Vương Hoài Phong họp xong thấy mấy cuộc gọi chưa nhận, hắn tiện tay gọi lại hỏi: "Tìm tui có chuyện gì."
Đối phương gọn gàng dứt khoát: "Ông muốn đổi nghề hả??"
Vương tổng vô cùng cuồng ngạo: "Còn có ngành nghề gì kiếm ra tiền mà tui chưa trải qua?"
"Tui là nói bản thân ông đó, gần đây tần suất lên hình của ông cao như vậy, là dự định tiến quân vào giới truyền hình làm minh tinh hả?"
Vương tổng lập tức show một sóng ân ái: "Có người vợ siêu sao, không thể tránh được, chừng nào ông về?"
"Qua mấy ngày đi, tui vẫn cảm thấy trước đây ông là người ngay cả báo tài chính và kinh tế cũng không lên, đột nhiên lộ liễu như vậy rất không bình thường, yêu đương đến choáng váng rồi hả?"
"Nghĩ nhiều quá rồi, trở về hẵng nói."
Cúp điện thoại, Vương tổng tiện tay trượt tới giao diện weibo, nhấn vào hot search liền hiện ra một bức ảnh có góc độ vô cùng bí ẩn lại đặc biệt mơ hồ, thế nhưng vẫn có thể nhìn ra được hai người ngồi đối diện, vừa nói vừa cười, bình luận cũng đa dạng, có anti có fan còn có quần chúng ăn dưa.
"Hai người này yêu nhau hả???"
"Tôi cũng ngửi được mùi yêu đương... gắp rau cho đối phương một cách tự nhiên như thế?? Không phải quan hệ yêu thương tôi liền nuốt phân tự sát!!"
"Đây mới là người thắng cuộc trong giới theo đuổi ngôi sao nè!!!"
"Chủ yếu vẫn là có tiền..."
"Xì, có phải quên mất bê bối bao dưỡng của Quý Văn Cảnh quãng thời gian trước không?"
"Nói đến chuyện bao dưỡng, nếu không phải hắn không đứng ra phản bác, tôi còn thực sự không tin hắn làm được."
"Không phản bác không phải là ngầm thừa nhận à."
"Thực chất thì tôi vẫn nghĩ là Quý Văn Cảnh vô tội."
"Chứng cứ đều đập trên mặt rồi mà vẫn nói vô tội, hắn cũng chỉ có mỗi cái dung mạo ngoan ngoãn đáng thương thôi."
"Càng là người như thế thì càng biết vờ vịt, hiện tại lại bám lên một kim chủ bự, qua mấy năm đổi một nhóm fan ai còn để ý lịch sử đen tối của hắn."
Đổng Minh cầm văn kiện đi vào văn phòng không cẩn thận lướt thấy bình luận trên điện thoại di động, hắn hỏi Vương Hoài Phong: "Hot search lần này cũng không xóa sao?"
Vương tổng cầm văn kiện lật qua vài tờ: "Không cần, dẫn dắt rất tốt."
Quý Văn Cảnh ở trường quay phim hai tháng, lúc quay chụp gần tới thời điểm kết thúc, đạo diễn đột nhiên tuyên bố có người lại đây làm khách mời, người này vừa vặn là Lâm Kỳ Dương trước đó cùng lên hoạt động.
So với Quý Văn Cảnh thì Lâm Kỳ Dương xem như là lúc đương hot, bộ phim này cũng không phải chế tác lớn gì, gã có thể lại đây làm khách mời hữu nghị đạo diễn vui mừng muốn chết, hai người chạm mặt nhau ở trường quay, Lâm Kỳ Dương thế mà lại thái độ khác thường lên tiếng chào hỏi.
Tiểu Trần ngồi xổm ở bên cạnh Quý Văn Cảnh gặm hạt dưa mắt trợn trắng: "Ngay cả nhân phẩm như Lâm Kỳ Dương mà còn có thể nổi tiếng, em thật muốn tự mình bỏ tiền dẫn fan của hắn đi khám não một chút."
Quý Văn Cảnh nhìn đỉnh đầu cậu ta cả kinh: "Cậu giàu vậy từ hồi nào thế?"
Tiểu Trần bị cậu chọc tức đến lật trắng mắt thiếu chút nữa không đảo về chỗ cũ được, cậu ta chỉ tiếc mài sắt không thành kim nói: "Anh tiểu Cảnh! Sao anh lại không bắt được trọng điểm của em vậy!" Quý Văn Cảnh nghiêm túc giải thích: "Fan hắn nhiều như vậy, cậu tự móc tiền túi xác thực phải tốn rất nhiều tiền."
"Anh... anh định chọc tức em! Nếu em còn chưa lăn lộn đến chức người đại diện mà đã chết, vậy khẳng định là do bị anh chọc giận chết!"
Quý Văn Cảnh bị cậu ta chọc cho cười ra tiếng: "Đêm nay kết thúc công việc sớm, mời cậu ăn cơm, xem như xin lỗi."
Tiểu Trần vểnh tai lên: "Đi đâu?"
"Hừm... chỗ lần trước anh và Vương Hoài Phong đến cũng không tệ lắm."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!