Chương 1: (Vô Đề)

"Vương tổng, đến đến." Trợ lý tiểu Đổng như một làn khói chạy vào văn phòng, kết quả trong phòng không có một bóng người, hắn nóng cả ruột, vội vàng vọt tới cửa phòng vệ sinh: "Vương tổng! Người đến rồi, anh làm xong chưa?"

Vài tiếng "phụt phụt" từ sau cửa truyền ra, tiếp theo là một tiếng gào thét trầm thấp: "Đừng có giục! Mẹ… mẹ nó đây là cái quỷ gì."

Cô thư ký ngoài cửa một mực nhìn chằm chằm thang máy, chuông vang "keng" một tiếng, đạp giày cao gót cộc cộc đi qua nghênh đón: "Quý tiên sinh, mời sang bên này."

Quý Văn Cảnh lễ phép gật gật đầu, theo ở phía sau.

Tiểu Đổng thúc giục nửa ngày cũng không kêu nổi ông chủ mình ra, nghe thấy tiếng gõ cửa của thư ký, nhanh chóng điều chỉnh biểu cảm, đi tới trước bàn làm việc, dừng lại: "Mời vào."

Sau khi vào cửa, Quý Văn Cảnh liếc nhìn ghế ông chủ trống rỗng, trong lòng cảm thấy nặng nề: sớm nghe nói cái ông Vương tổng này không dễ chọc, đây là hạ bệ mình hả?

Tiểu Đổng liếc nhìn về hướng phòng vệ sinh hai phát, cười cười với Quý Văn Cảnh: "Vương tổng còn có chút công việc cần xử lý, Quý tiên sinh uống nước chờ một chút."

Một ngụm nước còn chưa có uống vào, trước mắt đã là cặp giày da sáng bóng như mới, Quý Văn Cảnh thuận theo quần tây màu xám bạc nhìn lên, cằm cương nghị, đường nét cường tráng, đôi mắt thâm thúy có hồn, vừa cao to vừa đẹp mã, chỉ là cái mái tóc… hình như hơi bị kỳ quái.

Vương Hoài Phong nhíu mày nhìn cậu: "Em là Quý Văn Cảnh à?"

Quý Văn Cảnh thả ly nước xuống, đứng lên có chút câu nệ nói: "Vương tổng, chào ngài."

Vương Hoài Phong làm bộ quan sát cậu trên dưới một phen: "Dung mạo cũng không tệ, nghe nói là minh tinh nhỉ?"

Quý Văn Cảnh có chút không đất dung thân, rũ mắt xuống nhỏ giọng nói: "Coi như thế đi." Nói nói, mũi thậm chí có chút đỏ lên, Vương Hoài Phong nhìn cái dáng dấp bị oan ức của cậu, căng thẳng trong lòng, lập tức muốn ôm người vào trong lòng an ủi tận tình một phen.

Thế nhưng Vương tổng nhịn được.

Vào giờ phút này hắn là Superman đang đưa tay cứu vớt nam thần của mình, thiết lập tính cách anh hùng không được vỡ.

Hắn khụ một tiếng mở miệng: "Lý Thịnh có nói với tôi một ít chuyện về em."

"Ừm."

"Tôi có thể giúp em, có điều…"

Quý Văn Cảnh đỏ mũi, nghèn nghẹn nói: "Vương tổng cứ nói."

Vương Hoài Phong tùy ý ngồi ở trên sofa, hai chân vắt chéo đốt điếu thuốc: "Có điều không phải bao dưỡng, tôi không phải là người tùy tiện vậy."

"Nhà họ Vương bọn tôi từ trước đến giờ luôn bảo thủ, nói ra cũng không sợ em cười, tôi đây giữ tấm thân thuần khiết gần ba mươi năm, nhất định phải giao cho nửa kia mà tôi cưới hỏi đàng hoàng, em muốn tôi giúp, còn muốn lên giường của tôi hả? Được, không thành vấn đề, chỉ cần em gả cho tôi, tôi liền giúp em giáo huấn cái đám… người khốn kiếp nhòm ngó em."

Bấy giờ chóp mũi Quý Văn Cảnh không ngừng đỏ lên, cả bên mặt cũng đỏ theo, cậu nhìn nhìn cái đầu cũng sáng lòe lòe y hệt đôi giày da của Vương Hoài Phong, vừa nhìn về phía điếu thuốc lá ốm dài hắn kẹp giữa hai ngón tay, hệt như mèo "a" một tiếng.

Vương Hoài Phong nghe giọng cậu mang theo tiếng khóc nức nở, vai run run rẩy rẩy, vừa đau lòng lại còn căng thẳng, hắn nghĩ: có phải là nam thần không đồng ý không á? Nhưng mà em ấy đã không thèm đếm xỉa đến việc tìm kim chủ lên giường luôn rồi, hẳn là sẽ không quan tâm việc kết hôn với kim chủ đâu há ta?

Lòng phèo Vương tổng hốt hoảng vài giây, nghĩ lỡ mà nam thần cự tuyệt, mình lại phải làm thế nào bắt em ấy vào tròng.

Quý Văn Cảnh chặt chẽ nhìn chằm chằm Vương Hoài Phong, ánh mắt như là có ngàn vạn loại bất đắc dĩ, trong mắt cậu đầy nước, chân mày nhíu chặt, như là rốt cuộc hạ được quyết tâm, không thể nhịn được nữa hắt xì một cái.

Từ lúc bắt đầu nhìn thấy Vương Hoài Phong, đã bị một cây mùi nước hoa trộn với mùi keo xịt tóc của người này làm sặc, sau đó Vương tổng lại đốt điếu thuốc thơm trợ hứng, cái mùi vị lẩu thập cẩm này thực sự khiến mũi cậu ngứa chết, vốn định nhịn tới lúc ra cửa, cơ mà nom cái mặt chờ cậu đáp lời của Vương Hoài Phong, lại khiến cậu cảm thấy không nói một tiếng rất không lễ phép, một cái nhảy mũi xì ra, chấn động cho bên tai chính mình ngứa ngáy, cậu xoa xoa mũi, một lần nữa nhìn về phía Vương Hoài Phong muốn nghiêm túc trả lời, còn chưa há mồm đã bị dọa đến ngu người trong tức khắc.

Vương tổng trắng đen ăn tất, lật tay thành mây che tay thành mưa trong lời đồn, mặt dính đầy nước, ngồi ở trên sofa, không nhúc nhích.

Tiểu Đổng vừa nhìn thấy trận chiến này, tay mắt lanh lẹ cầm qua một hộp khăn giấy đưa cho Quý Văn Cảnh, Quý Văn Cảnh hoàn hồn lại, áy náy nói: "Xin lỗi xin lỗi, em thật sự nhịn không được, thật xin lỗi Vương tổng."

Vương Hoài Phong nhìn cái dáng vẻ căng thẳng của cậu, vài giây buông xụi tức khắc bổ cứu về lại, hắn gảy gảy tàn thuốc trong tay, trầm thấp nói: "Em phun đầy mặt tôi, nói lời xin lỗi liền xong việc hả?"

Quý Văn Cảnh đưa khăn giấy tới trước mặt hắn: "Nếu không thì ngài… ngài lau lau trước đi."

Vương tổng gió thổi bất động, nhíu mày hỏi cậu: "Tôi tự lau à?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!