Chương 42: (Vô Đề)

Tần nội giám chăm chú quan sát phản ứng của Phù Diệp.

Không còn cách nào khác, bên trên đã dặn phải "xem kỹ".

Hoàng đế bệ hạ cũng thật, tự mình đến xem thì tốt hơn biết mấy.

Nhất định bắt lão "xem kỹ", rồi quay về bẩm báo.

Nhưng nhìn sắc mặt vương gia, có lẽ hắn rất cảm động.

"Vương gia có thích không?" Tần nội giám hỏi.

Phù Diệp gật đầu: "Hoàng huynh thật chu đáo."

Tần nội giám cười khẽ: "Bệ hạ đối với vương gia, quả thật không còn gì để nói, lão nô hầu hạ bên người ngài hơn hai mươi năm, chưa từng thấy ngài đối với ai tốt như vậy."

Phù Diệp lấy đóa lan ra ngắm nghía, một lúc sau mới hỏi: "Hoàng huynh hiện giờ đang làm gì?"

"Bệ hạ vừa triệu kiến các quan Lễ bộ vào cung, bàn việc thi Đình."

Phù Diệp lúc này không dám đến gặp Phù Hoàng, lòng hắn quá rối bời, cũng rất nóng bức.

Chỉ nói: "Vậy ta không làm phiền nữa, phiền nội giám thay ta cảm tạ hoàng huynh."

Tần nội giám nói: "Vậy lão nô xin lui trước."

Nói rồi quay người, lại nói thêm: "Bệ hạ dặn những truyện tranh tiểu thuyết kia, vương gia cứ xem thoải mái, ngài ấy đã sai người đến dân gian tìm kiếm, nếu có bản hay hơn, sẽ mang về cho vương gia."

Phù Diệp mặt đỏ bừng: "Nói với hoàng huynh, ta... ta không xem những thứ đó nữa!"

Trước đây thì còn được, nhưng bây giờ để Phù Hoàng biết hắn xem những thứ này... giống như đang xem trước mặt y vậy.

Thật sự... thật sự...

A, chỉ nghĩ đến thôi, hắn đã... có cảm giác rồi.

Tiểu Ái: "Á á á á á á!"

Phù Diệp: "Tiểu Ái, làm sao bây giờ, làm sao bây giờ!"

Tiểu Ái: "Ngươi tiêu rồi!"

Đúng vậy, hắn tiêu rồi.

Hắn ôm đóa lan ngồi xuống, tay chân có chút tê dại, thân thể nóng bừng như nước lũ mùa xuân, ập đến cực kỳ dữ dội.

Tần nội giám trở về phòng bên cạnh, liền đem những gì "xem kỹ" được, thêm mắm thêm muối kể lại với Phù Hoàng.

"Vương gia vui mừng lắm." Tần nội giám nói, "Lão nô biết ngay mà, đóa hoa này đã chạm vào tim vương gia rồi. Bệ hạ nên tự mình đến xem."

Phù Hoàng nói: "Hai ngày tới trẫm sẽ không gặp hắn."

"Hả?"

Tần nội giám không hiểu tâm tư của bệ hạ.

Nhưng bệ hạ trước đây trong quân ngũ từng có mỹ danh "Thường Thắng tướng quân", nghĩ lại cũng phải, mưu lược hơn người, có thể thắng trên chiến trường, tình trường đương nhiên cũng không quá tệ.

"À, vương gia còn nói, những tranh xuân cung bệ hạ ban cho, ngài ấy nói sẽ không xem nữa."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!