Chương 41: (Vô Đề)

"Tình yêu à, cưng gặp chuyện lớn rồi đó."

Phù Diệp: "Tiểu Ái! Ngươi mới tới hả, đợi ta chết rồi thu xác ta sao!"

Tiểu Ái: "Những lời ta nói với ngươi, ngươi chẳng nghe vào một chữ nào!"

"Không thể trách ta được, thế tấn công của hoàng đế quá mạnh, thẳng nam bất thường như vậy, người ta khó chống đỡ lắm đó!"

"Tốt nhất ngươi đừng chỉ ham mê sắc đẹp của y."

Phù Diệp mặt hơi ửng hồng: "Ăn uống sắc dục là bản tính, người trưởng thành thời đại mới chúng ta phải dám đối mặt với d. ục v. ọng của mình, ta thích thì sao nào!"

Tiểu Ái: "Chà. Yêu một thẳng nam khổ sở đến mức nào, không cần ta nói nữa đúng không? Lúc Tiểu Mỹ lúc say còn gọi ta là bảo bối nữa kìa, mấy chiêu trò nhỏ của bọn thẳng nam này nhiều lắm."

Phù Diệp có chút ấn tượng với Tiểu Mỹ.

Hắn nhớ đó là một nhân viên hệ thống cực kỳ lạnh lùng, có thể nói một chữ thì tuyệt đối không nói hai. Độ đáng yêu không bằng một phần mười Tiểu Ái.

"Dù sao thì, ta vẫn giữ câu nói đó, đối phương là hoàng đế, ngươi phải cẩn thận! Hay ngươi thử quyến rũ y xem, biết đâu có cơ hội?"

Phù Diệp: "Ngươi làm ta sợ rồi đấy."

"Ngươi biết là tốt! Dù y có thích đàn ông đi nữa, y cũng không thể thích đệ đệ mình chứ? Lùi một vạn bước nữa, dù y có thích ngươi, y dám động vào đệ đệ, nhưng ngươi dám làm một vương gia động vào huynh trưởng sao? Thái hậu và văn võ bá quan đang nhìn ngươi đấy."

Phù Diệp: "... Được rồi, nguội lạnh luôn."

Phù Diệp bắt đầu phê tấu chương với vẻ mặt vô cảm.

Những tấu chương hắn đang phê duyệt đều thuộc phần việc của Thư tỉnh, chủ yếu để "nuôi" hắn, rèn luyện khả năng phê duyệt. Tuy nhiên, Phù Hoàng có lẽ đã lọc qua một chút, ít nhất không thấy mấy lời vô nghĩa.

Phù Hoàng chắc chắn chỉ muốn giảm bớt gánh nặng triều chính nên mới đào tạo hắn làm người đứng đầu Thư tỉnh.

Ừ, chắc chắn là vậy.

Tiểu Ái: "Chà chà."

Thôi, nghĩ như vậy thật là vô tâm.

"Y đối với ta thật sự rất tốt." Hắn nói với Tiểu Ái, "Xưa nay, làm vương gia, có ai sánh được với ta không?"

Tiểu Ái: "Đúng vậy."

"Tấm chân tình này, dù ta tan xương nát thịt cũng phải báo đáp... Đúng vậy, ta không nên chỉ nghĩ đến tình cảm nhỏ bé, mà nên nghĩ xem làm sao để báo đáp y, có thể làm gì cho y."

Tiểu Ái: "... Rất cao thượng."

Phù Diệp phê tấu chương càng chuyên tâm hơn.

Phù Hoàng có chút bất ngờ.

Phù Diệp vốn không thích học hành, đi học còn phải ép, việc triều chính lại phức tạp, xử lý không thể tùy tiện, càng mệt mỏi hơn.

Nhưng Phù Diệp dường như tiếp thu rất nhanh.

Hắn thể hiện sự nhạy bén đáng kinh ngạc, suy luận linh hoạt, khả năng vượt xa những người trong Thư tỉnh. Phù Hoàng vốn định đào tạo hắn từ từ trong vài tháng, nhưng giờ phát hiện, có lẽ không cần lâu đến vậy.

Trời chưa tối, tấu chương đã được phê xong.

Phù Hoàng cầm tấu chương hắn phê duyệt xem, lại nói: "Thư tỉnh toàn đoán ý ta để xử lý chính sự, ngươi không cần học theo họ. Một số việc, ngươi có thể làm theo ý mình. Nếu ta thấy không ổn sẽ bàn lại với ngươi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!