Chương 7: Vẽ tranh

Trâm này được đặt tên là Bát Vân

Ngọc Đế ra lệnh, Bạch Trạch phải chấp hành. Muốn trong vòng ba ngày dạy cho bọn trẻ kỹ năng vốn có, hiển nhiên là không thể thực hiện được, nhưng dùng để khoa chân múa tay ra dáng thì vẫn có thể.

Bạch Trạch để các bạn nhỏ đứng xếp thành hàng, vuốt cằm suy nghĩ cẩn thận một lát.

Lão Quân mặc đạo bào ngẩng đầu lên nhìn y, giọng toàn mùi sữa nói: "Ta biết luyện đan, không cần ngươi dạy." Nói xong, giơ giơ lò luyện đan trong tay lên.

"Ừ, Lão Quân đỡ lo nhất." Bạch Trạch xoa xoa đầu nhỏ của Thái Thượng Lão Quân, trong lòng âm thầm đắc ý một phen, nhìn quanh tam giới, cũng chỉ có y là sờ được đầu Lão Quân.

"Ta, ta cũng biết!" Lý Tịnh đang cúi đầu loay hoay bảo tháp ngay lập tức giơ tay.

"Ngươi biết cái gì?" Lão Quân nhìn hắn đầy ghét bỏ.

"Cái gì ngươi biết ta cũng biết!" Lý Tịnh bận thả hồn nên ban nãy không nghe thấy gì, nhưng bản năng không muốn thua kém, nhắm mắt nói bừa.

Vương Mẫu ngậm một đầu ngón tay, chớp chớp mắt với Bạch Trạch. Thiên Tôn thì lại đứng khoanh tay, mặt không cảm xúc, chẳng nói năng gì.

Nghĩ tới nghĩ lui, trước hết vẫn nên dạy Vương Mẫu vẽ mây, không thể lại thả ra đám mây đùi gà nữa. Nếu đã thế, bài học hôm nay cứ quyết định vậy đi.

Bạch Trạch tiện tay kéo một mảng mây xuống, cục bông trong tay y bốc hơi nước, biến thành từng tờ từng tờ giấy trắng. Bạch Trạch đem giấy mây phát cho các bé con, để mọi người học vẽ.

"Đám mây a, cũng không có hình dạng nhất định, nếu vẽ quá sức tỉ mỉ ngược lại trông không đẹp, cứ tùy tiện nguệch ngoạc mấy nét là được rồi." Bạch Trạch nói, dùng bút vẽ mẫu lên trên giấy, nét mực nhàn nhạt lan ra, tầng tầng mây trôi xuất hiện.

Ngọc Đế nói Bạch Trạch có thể phụ trợ tất cả mọi người, kỳ thực cũng không phải nói quá, con thần thú này có năng lực thích ứng rất mạnh, hơn nữa trăm ngàn năm qua đã tiếp xúc với đủ loại thiên thượng nhân gian, nên sẽ không gục ngã.

Các bạn nhỏ rất có hứng thú với tiết vẽ tranh kiểu này, từng người từng người cúi đầu chăm chú vẽ. Thiên Tôn cẩn thận liếc nhìn tranh Bạch Trạch vẽ, từng nét từng nét học hết sức nghiêm túc, Bạch Trạch cảm động muốn khóc, chỉ có mỗi Thiên Tôn là ủng hộ mình như thế.

Lão Quân nắm chặt bút, vẽ được hai đám mây, rồi thì bắt đầu vẽ vòng tròn, nói một cách chính xác thì đang vẽ tiên đan, một vòng rồi hai vòng, cuối cùng còn đặt tên cho mỗi cái, cái này là đan Thông Thiên Thái Cực, cái kia là thuốc Cải Tử Hồi Sinh. Vẽ xong, liền đem kéo mấy cái vòng kia ra, biến thành từng mảnh từng mảnh tròn nhỏ.

Lý Tịnh thì vẽ người trên giấy, rất nhiều rất nhiều người be bé cầm đao xông lên, liên tiếp vọt tới Lão Quân trên giấy.

"Ngươi sao lại vẽ ta ở trên đó!" Lão Quân rất không vui, cầm lấy một miếng giấy nhỏ, vỗ bộp phát vào người be bé kia: "Cho ngươi một viên đan nổ tung, nổ cho đầu ngươi nở hoa!"

"Ta còn thiên quân vạn mã, ngươi chờ!" Lý Tịnh nói, kéo mấy người be bé trên giấy của mình xuống, liều chết chạy đến trước mặt Lão Quân. Lão Quân lập tức lấy ra một đống mảnh giấy tròn, tới một người đập một người, hai bé đánh nhau khó mà tách ra.

Bạch Trạch giật giật khóe miệng, ngồi xổm cạnh người Vương Mẫu, thấy nàng cúi đầu, không vẽ tranh cũng không chơi đùa, liền nhẹ giọng hỏi: "Ngươi sao thế?"

"Ta không cần mấy thứ vẽ vời này." Vương Mẫu đem giấy trước mặt đẩy ra, có chút không vui.

"Vậy ngươi muốn cái gì?" Bạch Trạch nháy mắt mấy cái, đã thấy Vương Mẫu rút từ trên đầu xuống một chiếc trâm vàng, chiếc trâm kia nhìn hình dáng rất đơn giản, chỉ khảm bảo thạch ngũ sắc ở đuôi.

Bạch Trạch không hiểu gì, nhìn về phía Thiên Tôn.

"Trâm này tên là Bát Vân (rẽ mây)." Phù Lê liếc nhìn hai người họ một cái, lạnh nhạt nói. Thứ Bát Vân vẽ ra, chính là mây trên ba mươi ba tầng trời, mỗi ngày đám mây trông ra sao, đều do trâm này quyết định.

"Trước tiên không cần dùng cái này vội, chờ ngươi học tốt…" Bạch Trạch chưa nói xong, Vương Mẫu đã vẽ lên giấy, trâm vàng mỗi nét mỗi nét, đều hiện ra đồ án màu vàng óng, vài ba nét, liền vẽ ra một con thú nhỏ tròn vo lông xù, bé cưng thân sư tử sừng dê, nhìn thế nào cũng giống Bạch Trạch.

Chờ nét bên trái và nét bên phải chạm nhau, toàn bộ đồ án đột nhiên phát sáng, biến mất không còn tăm hơi, khoảng chừng một phút sau, trên trời xuất hiện một bé mây Bạch Trạch tròn vo lông xù.

Đồ án này sẽ được truyền trực tiếp tới nơi của Chức Nữ, trong nháy mắt sẽ dệt xong mây thành hình dáng Vương Mẫu vẽ ra. Nếu trong tình huống bình thường, Vương Mẫu luôn chỉ tùy tiện ngoáy vài nét, bây giờ lại nghiêm túc vẽ thế này…

Ngọc Đế quay về điện Lăng Tiêu tiếp tục buồn rầu, tính xem trên thiên cung còn bao nhiêu thượng tiên có thể dùng, vừa ngẩng đầu, liền nhìn thấy trên trời có một đám mây hình dáng Bạch Trạch, nhất thời càng thêm tức giận! Cái tên Bạch Trạch này, không dạy tức phụ nhỏ của hắn học, mà lại đi dạy nàng vẽ nam nhân khác… À, nam thú cũng không được!

Thế là, đến khi mặt trời lặn, Ngọc Đế tức giận không đến vườn trẻ đón Vương Mẫu về nhà đúng giờ.

"Hu hu ——" Một tiếng khóc nỉ non rõ to vang vọng Ngọc Thanh Cung, Lý Tịnh cùng Lão Quân không biết đã chạy tới chỗ nào đùa nghịch, Phù Lê đang ngồi đả tọa bị làm cho đau đầu, giơ tay bắn ra một kết ấn Lưỡng Nghi Hỗn Nguyên trong suốt, đem bao quanh đầu của chính mình, ngăn lại tiếng khóc chói tai.

Bạch Trạch là thú, lỗ tai y so với người thường thì nhạy bén hơn rất nhiều, tiếng khóc của trẻ nhỏ đối với y mà nói quả thực chính là tai họa, y hoảng hết tay chân đem Vương Mẫu ôm lấy: "Ngoan, đừng khóc nha."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!