Thiên địa nhìn có vẻ mặn quá nha!
"Bụp!" Bởi vì Phù Lê thất thần, kết giới Lưỡng Nghi Hỗn Nguyên vỡ vụn, tiểu bảo tháp liền rớt xuống. Lý Tịnh vui vẻ đem tháp nhỏ nhặt lên, tha thiết mong chờ chạy đến gần hai người đang ăn kẹo ngọt: "Cho ta một viên."
Lão Quân ngồi dậy, liếc mắt nhìn Lý Tịnh một cái, xoay cơ thể nho nhỏ lại, đem hồ lô giấu qua một bên: "Không cho ngươi ăn."
Phù Lê bò lên, phủi phủi vạt áo, chắp tay sau lưng đi tới cạnh bên người Bạch Trạch, nhìn trông rất là uy nghiêm, nếu như… trong miệng không nhai kẹo ngọt.
Đám con nít dung mạo đều rất dễ cưng, nhưng Phù Lê Thiên Tôn vẫn là tinh xảo nhất, phối hợp với vẻ mặt lãnh khốc y như một tiểu đại nhân, Bạch Trạch nhịn không được, vươn tay đem Phù Lê ôm vào trong ngực xoa xoa.
Phù Lê vỗ bay móng vuốt của Bạch Trạch, nhàn nhạt lườm y một cái: "Khi nào thì bắt đầu đi học?"
"Hôm nay có thể bắt đầu luôn." Bạch Trạch cười nói, trên đường đi y đã nghĩ tới việc nên giảng bài cho bọn nhỏ thế nào: "Ta muốn mượn thiên thư dùng một lát."
"Thiên thư?" Phù Lê hơi nhíu mày, ngẩng đầu nhìn Vô Tự Thiên Thư bồng bềnh giữa không trung trong Ngọc Thanh Cung. Tỏa ra ánh sáng lung linh, an bình yên tĩnh.
Trong khi hai người nói chuyện, bên kia bọn nhóc con đã bắt đầu đánh nhau. Lý Tịnh muốn cướp một viên kẹo ngọt ăn, Lão Quân không cho hắn, hai người bắt đầu liền ngươi đuổi ta chạy. Lão Quân mặc trường bào tay áo rộng nên chạy không nhanh, chưa chi đã bị Lý Tịnh đuổi kịp, ôm chặt lấy, cùng nhau ngã lăn ra đất.
Lão Quân bị hắn đè đến không dậy nổi, cắn răng vung tay, rút tiểu bảo tháp của Lý Tịnh ra, dùng sức ném bay. Lý Tịnh thấy tình thế không ổn, lập tức nhỏm dậy đi tìm, Lão Quân nhân cơ hội chạy trốn, từ trong lò luyện đan ở trước ngực móc ra một viên thuốc đen sì sì, hất tay ném trên mặt đất.
"Đùng!" Một tiếng nổ vang lên, bỗng chốc trong Ngọc Thanh Cung tràn ngập khói trắng.
"Ha ha ha, đánh không lại ta chứ gì?" Bên trong màn khói, truyền đến âm thanh non choẹt của Lão Quân.
"Tiểu nhân hèn hạ, ngươi đợi đấy cho ta!" Lý Tịnh quyết không buông tha, chạy theo đuổi đánh Lão Quân, hai người ở trong khói mờ ngã vật xuống, "choang choang choang" cũng không biết là đụng vỡ món đồ gì.
"Gừ ——" Bạch Trạch không thể nhịn được nữa, hóa thành nguyên hình, một chiêu "Trạch Thiên Hóa Vụ", hơi nước nồng đậm đem khói mờ xua tan, rồi lập tức nhảy lên, mỗi móng đè một đứa, gào về phía hai bé con kia.
Trong tiếng gào thét của Bạch Trạch, mang theo hơi nước ẩm ướt, đem tóc hai người thổi bay ra sau, Tiểu Tiểu Thái Thượng Lão Quân lập tức ủ rũ: "Đừng phun nước bọt vào trong lò luyện đan của ta!"
Lý Tịnh sờ sờ nước trên khôi giáp, gật gù đồng ý theo.
Bạch Trạch nhe răng, cảm thấy đầu càng đau.
Vô Tự Thiên Thư, chính là bảo vật thời thượng cổ truyền lại, vẫn luôn thờ phụng trong Ngọc Thanh Cung, do Phù Lê Nguyên Thủy Thiên Tôn trông giữ. Không vì nguyên nhân gì khác, chỉ duy nhất Phù Lê, có thể thấu hiểu được sự huyền bí ẩn trong thiên thư, những người khác, bao gồm cả Ngọc Đế, đều xem không hiểu. Mỗi khi có đại sự phát sinh, hoặc muốn biết những chuyện xảy ra trong quá khứ, Ngọc Đế đều phải tới cầu Thiên Tôn đọc thiên thư.
Có điều, Vô Tự Thiên Thư còn một tác dụng khác, cái này do Bạch Trạch ngẫu nhiên biết được. Đó chính là, thiên thư có thể đem suy nghĩ hoài niệm của tiên nhân, truyền đạt lại thông qua tiên lực, biến thành tranh vẽ ở trên mặt sách. Công năng này, ở trong vườn trẻ Ngọc Thanh Cung, đặc biệt hữu dụng.
Bạch Trạch quét dọn Ngọc Thanh Cung, đem thiên thư chuyển tới trước điện, dựa vào một cây cột cao mười trượng điêu khắc từ ngọc bích, trên mặt tạc kín mít hoa văn phức tạp, Bạch Trạch nhìn cũng không hiểu. Thiên thư giờ đây đã biến thành một quyển sách kể chuyện cao ngang người, tựa vừa khít vào cây cột. Hoa văn khắc trên cột… có thể kẹp gáy sách lại để không bị đổ.
Mở ra mặt giấy trắng như tuyết không có chữ, Bạch Trạch cầm một cây tiêu ngọc bích, đem tiên lực của bản thân truyền vào tiêu ngọc, thiên thư thay đổi hình dạng. Vô Tự Thiên Thư, ngay lập tức biến thành một tấm bảng dùng cho vườn trẻ.
Có bảng rồi, còn thiếu bàn ghế. Phù Lê Thiên Tôn là tôn giả đạo hạnh cao nhất tiên giới, thường thường có tiên nhân đến Ngọc Thanh Cung lắng nghe Thiên Tôn giảng đạo, phòng trong cung có chuẩn bị sẵn đệm hương bồ và bàn thấp để tiếp đãi tiên nhân. Những dụng cụ này hiện tại lấy ra làm bàn học cho đám nhỏ thì vừa xinh.
Lão sư Bạch Trạch nghiêm túc, phát giấy viết và bút mực cho từng bé, nhìn ba nhóc con ngồi thẳng người phía dưới, trong nháy mắt Bạch Trạch cảm nhận được trách nhiệm trọng đại của việc "thầy phải làm gương".
"Chúng ta sẽ bắt đầu nói từ việc Bàn Cổ khai thiên lập địa." Bạch Trạch hắng giọng, tiêu ngọc trong tay vung lên, chỉ vào Vô Tự Thiên Thư. Tiên lực màu trắng trong suốt, chạy dọc theo tiêu ngọc bích, chầm chậm lại ôn hòa lan tỏa lên thiên thư, trên nền giấy trắng như tuyết, dần dần nổi lên vòng xoáy, hiện ra đường nét đen như mực.
Trước đây rất lâu, thiên hạ vẫn chỉ là một mảng hỗn độn, chẳng khác nào một quả trứng gà. Bàn Cổ cuộn mình ở bên trong, đi lung tung khắp nơi không có mục đích. Đến một ngày, Bàn Cổ không cách nào chịu đựng tiếp sự cô quạnh này, ngài tìm thấy một lưỡi rìu, bổ ra trời đất. Hỗn độn phân thành hai, thanh (sạch) làm trời, trọc (bẩn) làm đất.
Đây vốn là cảnh tượng ầm ầm sóng dậy, trong đó ẩn chứa vô vàn huyền bí. Chỉ có điều… Bạch Trạch cũng chưa từng nhìn thấy.
Vì lẽ đó, Bạch Trạch với trí tưởng tượng thiếu thốn, không thể tạo dựng ra cảnh khi ấy vẹn toàn, bên trên Vô Tự Thiên Thư, chỉ hiện ra một đống hình kỳ quái.
Thiên địa, đúng chuẩn hình dáng quả trứng gà, có vẻ như ướp hơi quá tay, lòng đỏ trứng sắc vàng rực rỡ vẫn còn chảy lòng đào, lòng trắng trứng thì lại có chút xanh xanh, dường như bị thả hơi nhiều muối…
"Thiên địa nhìn mặn quá ha." Lão Quân chẹp một cái, ném kẹo ngọt vào trong miệng.
Lý Tịnh yên lặng xòe tay đến trước mặt Lão Quân, bị ông tét cho một cái, không cho hắn kẹo.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!