Chờ đến khi núi Thương Trạch lại xuất hiện, đó chính là lần bãi bể nương dâu sau
Cảnh tượng trước mắt, cùng trận chiến trăm ngàn năm trước ở Bất Chu Sơn chồng chéo lên nhau. Kim diễm che ngợp cả bầu trời, va chạm vào ánh sáng xanh mông lung của kết giới Lưỡng Nghi Hỗn Nguyên, không thể làm tổn hại kết giới dù chỉ một chút. Phù Lê một tay chống kết giới, một tay kia thì đang ngưng tụ một đạo thanh quang.
Bạch Trạch đờ đẫn trong chốc lát, bật dậy đứng lên bên cạnh người Phù Lê: "Rượu Thiên Quân ta mang theo không nhiều, ngươi đừng để phí pháp lực, chống đỡ kết giới thôi là được rồi."
Phù Lê nghe thấy vậy, quay đầu liếc mắt nhìn Bạch Trạch, xoay tay đem pháp lực công kích thu hồi lại.
Bạch Trạch nhe răng nở nụ cười, vung tay áo hóa thành nguyên hình, rung rung lông. Hơi nước trơn bóng tràn ngập quanh thân, làm cho nhiệt độ xung quanh đều giảm xuống rất nhiều.
Cố Tranh Quân nằm nhoài trên đám mây, không chớp mắt lấy một cái mà nhìn trận ác chiến bên dưới. Thì ra đây chính là nguyên hình của thần thú Bạch Trạch, thực sự là vừa uy vũ vừa… đáng yêu!
Một cột nước lớn phun về hướng Xích Viêm Kim Nghê Thú, cùng giằng co với ngọn kim diễm kia, phát ra một âm thanh "xì xì" ồn ào. Bạch Trạch hung hãn trừng mắt nhìn cự thú trước mặt, cái tên này năm đó làm thương tổn đôi mắt của y, còn làm hại y mất đi vài đoạn ký ức, hôm nay tất nhiên phải đòi lại bằng hết.
Dưới chân dùng sức, Bạch Trạch bỗng mạnh mẽ nhảy vọt lên, tung vuốt cào về phía mắt của Xích Viêm Kim Nghê Thú.
Phù Lê hơi nhíu mày, dùng kết giới Lưỡng Nghi Hỗn Nguyên bao vây lấy cục lông bự màu trắng kia, tinh hoa nhật nguyệt có hạn, thế nên hắn không phòng hộ cho mình, chỉ chăm chú dõi theo Bạch Trạch.
Móng vuốt của Bạch Trạch, đệm thịt bình thường đều mũm mĩm đầy thịt, nhìn trông không hề có chút tính công kích nào, nhưng khi y thực sự muốn dùng nguyên hình để đánh nhau, năm móng vuốt sắc bén liền từ các kẽ ngón tay bật ra ngoài.
"Gào ——" Đôi mắt bình thường to tròn vàng óng của Xích Viêm Kim Nghê Thú, bị móng vuốt cứng như thép tinh luyện tàn nhẫn cào một phát, lập tức gào thét một tiếng chấn động trời xanh, điên cuồng phun lửa về phía Bạch Trạch.
Bạch Trạch ỷ có kết giới Lưỡng Nghi Hỗn Nguyên, căn bản là không thèm sợ, đắc ý vẫy đuôi một cái, xài chiêu Thiên Sơn Vạn Thủy, dẫn nước sông lớn ở bốn phương tám hướng tới, đem lửa quanh thân con hung thú kia nhấn chìm. Hỏa diễm của Xích Viêm Kim Nghê Thú bị dòng nước chảy không ngừng kia dập tắt.
"Tiên tôn!" Cố Tranh Quân nằm nhoài trên đám mây kinh ngạc thốt lên một tiếng.
Bạch Trạch cả kinh, bỗng nhiên quay đầu lại. Xa xa trên tảng đá, Phù Lê một tay bưng vai, sắc mặt đạm mạc nhìn y, máu tươi từ kẽ hở giữa các ngón tay chảy ồ ạt ra bên ngoài, nhiễm đỏ cả tiên y thanh sắc.
"Phù Lê!" Bạch Trạch hóa thành hình người, trong nháy mắt di chuyển đến bên cạnh Phù Lê, vững vàng đỡ được hắn, còn mình thì nhanh chóng uống một ngụm Thiên Quân, bổ sung thêm chút tinh hoa nhật nguyệt cho Phù Lê: "Ngươi sao vậy?"
Kéo cánh tay kia ra, bỗng chốc trong mắt Bạch Trạch nổi lên hơi nước, tiên y thanh sắc bị ngọn lửa đốt cháy, một vết thương lớn cháy đen xuyên qua vai Phù Lê.
Lúc nãy, Phù Lê chỉ lo thay Bạch Trạch duy trì kết giới, không dư pháp lực để chống đỡ cho chính mình, thời điểm vài đạo kim diễm phóng đến, hắn chỉ có thể tận lực tránh né, nhưng vẫn bị một tia trong số đó làm bị thương.
"Đều do ta!" Bạch Trạch hối hận không thôi, tại sao mình lại muốn thể hiện? Nghe lời để Phù Lê đối phó Xích Viêm Kim Nghê Thú không phải là tốt rồi sao!
Cơ thể Phù Lê lung lay, có hơi không đứng thẳng người được. Bạch Trạch dứt khoát ôm lấy hắn, ngồi xuống trên tảng đá, đầu ngón tay run rẩy vạch xiêm y của Phù Lê, lộ ra vết thương máu thịt be bét kia.
"Đừng sợ." Phù Lê nhìn Bạch Trạch, nhẹ giọng nói, giơ tay một cách khó khăn, hất một kết giới qua, bao vây lấy Xích Viêm Kim Nghê Thú sắp tắt lửa.
"Năm đó trong trận đại chiến tiên ma, người kia chính là ngươi ư?" Bạch Trạch khịt khịt mũi, đem một tia sáng tiên quang nhu hòa bám vào người Phù Lê, cúi đầu, chầm chậm nhẹ nhàng bắt đầu liếm láp vết thương. Thụy thú Bạch Trạch khi trị thương cho người khác, vết thương nhỏ thì có thể dùng ngón tay xóa đi, vết thương lớn lại cần phải dùng đầu lưỡi.
"Hmm…" Phù Lê nhắm mắt lại, khẽ rên một tiếng, chẳng biết là do đau đớn hay do thoải mái: "Những gì lúc trước ngươi nói, còn giữ lời không?"
"Hả?" Bạch Trạch đang liếm đến là chăm chú, nghe vậy không hiểu gì hết mà đáp một tiếng, y lúc trước đã nói cái gì?
"Cái đó phải giữ lời đấy." Phù Lê mở mắt, mang theo ý cười nhìn Bạch Trạch.
Bạch Trạch chăm chú liếm xong, thấy vết thương ở trong bạch quang đã khôi phục lại như ban đầu, cuối cùng cũng hơi an tâm, lúc này mới có thời gian để nói chuyện: "Cái gì?"
Phù Lê không đáp, chỉ nhìn y, hơi mỉm cười.
Bạch Trạch đầu óc vẫn cứ mơ hồ, đem Cố Tranh Quân trên đám mây thả xuống, nói: "Tai họa ở nơi này đã được giải trừ. Ngươi mau về kinh đi, có việc ta sẽ lại xuất hiện."
"Được!" Cố Tranh Quân vô cùng cảm kích mà hành lễ, liếc mắt nhìn Phù Lê trong lòng Bạch Trạch, đối diện với một đôi mắt thâm thúy như vũ trụ mênh mông, trong lòng có chút sợ hãi cả kinh, không dám nhìn nữa, khom người bái lạy, xoay người rời đi.
Bạch Trạch thông tri cho Na Tra đến giúp mình tha Xích Viêm Kim Nghê Thú đi, còn mình thì cẩn thận mặc lại quần áo tử tế cho Phù Lê. Tiên bào thanh y đã tự mình lành trở lại, hoàn hảo như lúc ban đầu. Bạch Trạch buộc chặt lại vạt áo cho hắn, vuốt vuốt dây lụa màu xanh bên hông, trong đầu bỗng nhiên xẹt qua một đoạn đối thoại.
"Có thể cứu ngươi, pháp lực tất nhiên là cao hơn ngươi, ngươi có thể báo đáp cái gì?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!