Uống một chút, thêm can đảm
Trước kia Bạch Trạch hiện thân ở nhân gian đều dùng hình thú xuất hiện, vì như thế khá uy vũ bá khí. Nhưng hôm nay chỗ này nhỏ hẹp bất tiện, đành lấy hình người hiện thân.
Cố Tranh Quân híp híp mắt, bên trong bạch quang dần dần hiện ra một người. Lúc trước, hắn vẫn luôn căm ghét người mặc áo trắng, chỉ vì cái tên yêu đạo bên cạnh phụ hoàng, cả ngày ăn mặc một thân đạo bào trắng như tuyết giả thần giả quỷ. Nhưng hôm nay, hắn chỉ cảm thấy, thế gian này không còn gì có thể đẹp hơn tiên y màu trắng.
Trường bào tay áo rộng, thắt lưng gấm cổ áo lông, làm tôn lên dung nhan tuấn mỹ ôn thuận như ngọc. Đây mới thực sự là dáng vẻ thần tiên nên có!
Chỉ có điều… trong lồng ngực tiên nhân có ôm một bé con cao ba thước, bé con kia càng đáng kinh ngạc hơn, có một khuôn mặt tinh xảo đến không thể soi mói, áo bào thanh sắc tỏa ra vô vàn điềm lành, trên đầu còn mang mũ thông thiên mà chỉ người trưởng thành mới đội.
Bạch Trạch nhe răng, ôm bé con ra trận, không bá khí chút nào hết, nhưng lại không thể đem Phù Lê giấu đi, nên cũng chỉ đành như vậy.
"Xin hỏi tiên sư, tôn hào là?" Cố Tranh Quân chống người gượng dậy, trong lòng nhanh chóng suy nghĩ một phen, điều chỉnh cơ thể mình thành tư thế quỳ.
Hắn cũng nghĩ đến có khả năng là tên yêu đạo kia giở trò lừa bịp, nhưng hắn đã là một kẻ hấp hối sắp chết, không đáng để những kẻ kia lo nghĩ đến. Như vậy người trước mắt, khả năng chín phần mười là thần tiên thật sự.
"Ta không có đạo hiệu, ta là Bạch Trạch." Bạch Trạch hơi mỉm cười, y từ trước đến giờ luôn giới thiệu bản thân mình như thế, so với câu này, không còn bất cứ lời nào có thể làm cho đế vương chốn nhân gian kích động hơn. Cố Tranh Quân cũng không ngoại lệ.
"Bạch… Bạch Trạch!"
Bạch Trạch hiện thế, chứng minh thiên hạ có nhân quân minh chủ, hoàng đế bây giờ khẳng định là không phải, như vậy hắn có thể cho rằng… người kia là hắn hay không? Điều này khiến cho Cố Tranh Quân kích động đến run rẩy, khuôn mặt xanh trắng nổi lên chút sắc hồng nhợt nhạt.
Bạch Trạch đem tay vói vào trong lồng ngực Thiên Tôn, lấy ra một viên kẹo ngọt, đưa tới trước mặt vị thái tử điện hạ này: "Tiên đan này không thể làm cho ngươi thành tiên, cũng không cách nào đảm bảo cho ngươi trường sinh bất lão, nhưng có thể cứu được tính mạng ngươi."
Cố Tranh Quân vươn hai tay tiếp nhận viên tiên đan kia, coi như trân bảo mà giơ lên quá đỉnh đầu, cúi người lễ bái, sau đó không chút do dự mà đem nuốt vào, bởi vì quá mức quý hiếm, thậm chí còn không sợ đắng ngậm trong miệng một lúc. Mùi vị ngọt mát lan tràn trên đầu lưỡi, tựa hồ còn mang theo hương rượu thơm ngon, nguyên lai tiên đan hàng thật sẽ có vị ngọt sao?
Nuốt tiên đan xuống, linh khí trong người nháy mắt liền khuếch tán, mặc dù kẹo ngọt là do Lão Quân nhỏ đi luyện thành, nhưng linh khí trong đó đối với phàm nhân mà nói vẫn là khá nhiều. Cố Tranh Quân rên lên một tiếng rồi ngã vật ra giường, chỉ cảm giác thấy lục phủ ngũ tạng của mình đều bị vò nát đi tái tạo lại, nhưng nghị lực của hắn hơn người, cắn chặt lấy góc chăn, không rên lên lấy một tiếng.
Qua mấy hơi thở, đau đớn liền biến mất không còn tăm tích, thay vào đó là sức mạnh tràn ngập toàn thân. Khuôn mặt vốn xanh trắng trở nên hồng hào, tay chân khô gầy cũng chỉ trong nháy mắt lại đẫy đà, Cố Tranh Quân nhanh chóng nhảy xuống đất, đi qua rồi đi lại, cảm giác tất cả sức mạnh nằm trong lòng bàn tay rốt cuộc cũng trở về.
Cố Tranh Quân ngửa mặt lên trời cười to, vẫn cứ tưởng rằng sơn cùng thủy tận, không ngờ tới là hi vọng.
"Đa tạ!" Cố Tranh Quân trịnh trọng hành lễ nói lời cảm tạ với Bạch Trạch, đây là thượng cổ thần thú Bạch Trạch, Bạch Trạch hiện thế thiên hạ an khang, mình nhất định phải nghĩ biện pháp giữ y ở lại.
Bạch Trạch đưa tay, đỡ hắn một cái: "Không cần hành lễ với ta, ngươi nếu như có việc cần ta trợ giúp, gọi to tên ta một tiếng là được." Dứt lời, liền ôm Thiên Tôn biến mất.
Cố Tranh Quân nhìn chằm chằm nơi Bạch Trạch biến mất hồi lâu, chậm rãi dùng tay trái nắm chặt tay phải, kìm nén lại tâm tình kích động của bản thân, sau khi bình phục lại, nhiệt độ trong mắt từ từ lạnh dần. Hắn nếu đã là đấng minh quân được trời cao lựa chọn, vậy thì không thể nào để cho yêu đạo và mấy kẻ ngu ngốc phá hủy giang sơn xã tắc.
Bạch Trạch ngồi trên nóc nhà, nhìn vị phế thái tử này triệu tập thế lực mà mình ẩn giấu trong cung, chỉ trong vòng một ngày mà thấy tận sáu đoàn người, việc lớn việc nhỏ từng vụ từng vụ bố trí xong xuôi, quả nhiên là một kỳ tài bày mưu tính kế. Có điều, hắn chỉ chừa lại hai ám vệ ở trong thiên điện để phòng thân, cái này đúng là làm cho Bạch Trạch thấy hơi kinh ngạc.
"Ngươi không cần phái nhiều người ở lại bảo hộ mình sao?" Bạch Trạch ngồi trên xà nhà, nhẹ giọng hỏi.
Cố Tranh Quân đang xem thư tín, tay run lên một hồi, lập tức ngẩng đầu nhìn lên trần nhà, nhưng cái gì cũng không nhìn thấy, nhưng hắn biết, Bạch Trạch ở phía bên kia, không nhịn được hơi mỉm cười: "Ta biết tiên tôn ở đây, thế nên không sợ." (tôn là từ chỉ người có địa vị cao)
Phù Lê cùng Bạch Trạch ngồi chung một chỗ, đôi chân ngắn xíu đang lắc lắc, nghe thấy như thế, không nhịn được nhíu nhíu mày, bám vào mao mao trên cổ Bạch Trạch để đứng lên.
Bạch Trạch nhanh chóng đưa tay ôm lấy, sợ hắn ngã xuống, không biết có phải do ánh nến trong phòng hay không, mà khi đối diện với đôi mắt phiêu lượng kia của Phù Lê, trong ấy tựa hồ có hỏa diễm bùng lên, rất là xinh đẹp. Nhịn không được, Bạch Trạch liền sán lại gần, ở trên đôi mắt đẹp đẽ kia hôn một cái.
Sau khi ý thức được mình đã làm cái gì, Bạch Trạch có chút ngượng ngùng, cảm thấy trong phòng quá nóng, liền lôi kéo Phù Lê rời khỏi hoàng cung, bay vụt lên mây.
Ngồi trong đám mây, có thể nhìn thấy dáng vẻ bách tính chốn nhân gian hỗn loạn. Số mệnh thiên hạ đã bắt đầu hội tụ lại về phía hoàng thành, điều này là do kim long gần chết phục sinh mang lại, tin rằng sẽ không lâu nữa, ngôi vị hoàng đế liền phải đổi chủ.
"Sau khi mọi chuyện được giải quyết, ngươi muốn làm cái gì?" Ánh sáng mờ ảo màu xanh lóe lên, Phù Lê biến trở lại dáng vẻ trưởng thành.
"Đương nhiên là về núi Thương Trạch, ta phải ngủ một giấc thật ngon hơn trăm năm." Bạch Trạch nói, không nhịn được ngáp một cái, khoảng thời gian này làm y mệt muốn xỉu.
Phù Lê trầm mặc không nói gì, chỉ nhìn về phía Tây Nam, đuôi lông mày khẽ động, bấm đốt ngón tay: "Chốn Tây Nam, sợ rằng có biến."
"Hả?" Bạch Trạch quay đầu nhìn về phía Tây Nam, y không có thiên lý nhãn, cũng không có thuật thôi diễn, không nhìn ra được điều gì bất ổn: "Sao vậy?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!