Chương 24: Suy tính

Ngươi là bị Nhân Duyên Tuyến mê hoặc, bình tĩnh lại một chút!

Thời điểm Bạch Trạch mang theo Thiên Cẩu cùng Nhị Lang Thần quay lại Ngọc Thanh Cung, Na Tra và Đông Hoa đã trở về. Đông Hoa đang chia phần cho các bạn nhỏ mấy viên Lưu Châu tiện tay lấy được ở chỗ Kim Ô.

Lưu Châu vốn là những viên đá ở chốn cực đông, bởi vì quanh năm bị ánh sáng mặt trời giội rửa, phần lớn đã bị thiêu cháy, lưu lại những viên đá có màu vàng trơn mịn long lanh giống như viên đá cuội. Kim Ô thường dùng những viên đá này để trang trí xe thái dương, còn tự mình đặt cho nó một cái tên là Lưu Châu. (hạt tròn mạ vàng)

Dương Tiễn nhéo nhéo lỗ tai Thiên Cẩu, ra hiệu cho nó đem mình thả xuống.

"Gâu!" Thiên Cẩu đáp một tiếng, đem chủ nhân thả xuống, còn mình thì hóa thành nguyên hình, đi theo chủ nhân bé con tham gia cuộc vui.

"Các ngươi đang chơi gì thế?" Nhị Lang Thần chắp tay sau lưng, bàn chân nhỏ ở trên đất loay hoay một hồi, rướn cổ lên nhìn, cương quyết chen vào cho bằng được.

"Ba mắt?" Lão Quân ngay lập tức nhận ra người mới tới.

Nguyệt Lão có chút sợ Thiên Cẩu, hơi co người ra phía sau Đông Hoa Đế Quân.

Còn Lý Tịnh một chút cũng không sợ, xông tới đẩy Nhị Lang Thần một cái: "Ngươi cầm binh khí làm cái gì? Muốn đánh nhau à?"

Nhị Lang Thần bị đẩy, lập tức căm giận, vung đấm về phía Lý Tịnh. Nếu là ngày thường, Lý Tịnh chắc chắn đánh không lại Nhị Lang Thần, có điều bây giờ, mọi người ai nấy đều tay ngắn chân chắn không có pháp lực, nên vẫn dư sức đánh nhau một trận… ha?

Bạch Trạch có chút bận tâm, Thiên Cẩu nhưng lại chẳng thèm lo lắng tẹo nào, nhàn nhã ngồi xổm ở một bên, dùng chân sau gãi gãi cổ. Thấy Bạch Trạch nhìn về phía bên này, Thiên Cẩu lập tức hưng phấn không thôi bật dậy, chạy đến bên cạnh người Bạch Trạch xoay vòng vòng.

"Ngoan… ngươi không đi xem chủ nhân ngươi… à?" Bạch Trạch sờ sờ đầu chó, còn chưa nói dứt lời, vừa ngẩng đầu nhìn lên đã thấy Lý Tịnh bị Nhị Lang Thần quăng xuống đất.

Tiểu Tiểu Nhị Lang Thần cưỡi trên người Lý Tịnh, vung nắm đấm nhỏ ra sức đánh hắn.

Bạch Trạch: "…"

Cuối cùng vẫn phải đến lượt Thiên Tôn ra tay, làm cho một đám bé con đều yên tĩnh lại, ngoan ngoãn ngồi chung một chỗ chơi Lưu Châu. Bạch Trạch lúc này mới có thì giờ lôi kéo Na Tra qua một bên hỏi thăm tình hình.

Câu trả lời của Kim Ô bên kia, giống y như của Thiên Cẩu. Làm cho mặt trời mọc từ hướng tây không thành vấn đề, nhưng cái chính là sẽ dẫn đến tai họa cho nhân gian, phải đem vấn đề này giải quyết mới được.

"Sông lớn chảy ngược, tất sẽ làm cho rất nhiều bách tính bị chết, việc này tuyệt đối không được." Na Tra cau mày.

Bạch Trạch cũng hết cách. Y mặc dù hiểu biết nhiều, nhưng chưa từng gặp được việc nhật nguyệt đảo chiều, hậu quả ra sao cũng khó mà dự đoán được.

"Thật ra cũng không nghiêm trọng như vậy." Thiên Cẩu lần thứ hai biến thành hình người, cùng Bạch Trạch và Na Tra ngồi một chỗ, hiện tại trong Ngọc Thanh Cung, chỉ có ba người bọn họ là thành niên, tuy rằng chỉ là hai con thú một củ sen…

Sông lớn chỉ chảy ngược trong sát na nhật nguyệt đảo chiều, không đến nỗi nhấn chìm bách tính, sau đó sẽ tràn về các con sông lớn ở quanh vùng dân chúng ở.

NOTE: Sát na là thuật ngữ phật giáo hay sử dụng, chỉ đơn vị ngắn nhất của thời gian. Nói cách khác, sát na chỉ thời gian chớp nhoáng của mỗi biến đổi. Một ngày 24 giờ được tính bằng – sáu ngàn bốn trăm tỷ chín vạn chín ngàn chín trăm tám mươi – sát na.

"Còn chuyện đất đá bay mù trời, chúng ta chọn một ngày, dặn bách tính đóng chặt cửa nẻo là ổn." Na Tra gật đầu đồng ý.

Bạch Trạch nhíu mày, kêu bách tính dưới nhân gian cùng đóng chặt cửa một ngày, nào có đơn giản như vậy?

"Gâu?" Thanh niên áo đen nghiêng đầu: "Nói cũng đúng, bách tính nhìn thấy ta ăn mặt trăng, có khi còn ra ngoài khua chiêng gõ trống ấy chứ." Bọn họ nhất định sẽ không chịu chủ động núp đi.

NOTE: hiện tượng nguyệt thực được gọi là "Thiên Cẩu ăn mặt trăng", người ta thường mê tín, làm phép bằng cách gõ mõ, ném đá để đuổi thiên cẩu đi, cứu lấy mặt trăng.

Bạch Trạch cúi đầu, trầm mặc một lúc lâu.

Nhân gian bây giờ có đế vương thống trị, chỉ cần đế vương ra lệnh một tiếng, trong vòng một ngày vừa để bách tính ở phụ cận sông lớn tạm thời chuyển nhà, vừa để tất cả người dân không được bước chân ra khỏi cửa, chắc hẳn có thể thực hiện được. Lấy thân phận thụy thú của y để đi khuyên bảo đế vương chốn nhân gian làm theo lời mình, cũng không phải là việc khó.

Nhưng phải chuyển nhà bao xa, có bao nơi bị liên lụy, chính bọn họ cũng không biết trước được thì làm sao có thể thuyết phục được đế vương chốn nhân gian?

"Bản tọa có thể ra tay." Có âm thanh du dương mềm mại ở phía sau lưng vang lên, Bạch Trạch quay đầu nhìn liền thấy Tiểu Tiểu Phù Lê đang chắp tay đứng ngay sau mình.

"Ồ?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!