Thú thú bất thân
Đằng sau miếu Nhị Lang Chân Quân là một đình viện nhỏ, trong sân không có đồ vật gì kỳ lạ, mặt đất mọc đầy những đóa hoa dân dã be bé, lát những viên đá xanh, được xây dựng gần giống như sân của các hộ gia đình bình thường, chỉ là ở giữa có một cây đào rất đặc biệt. Cây đào này dáng vẻ cực kỳ thô to, nhưng cành lại ít lá, nhìn trọc lóc giống một bức tượng gỗ.
"Người trẻ tuổi, đừng đi tới đó." Phía sau có một phụ nhân lớn tuổi gọi Bạch Trạch lại, không cho y đi đến chỗ đình viện.
"Đại thẩm, có chuyện gì không ổn sao?" Bạch Trạch trước nay rất tốt tính, khi người khác nói chuyện với mình, y hầu như luôn đáp lại một tiếng.
"Bên trong hậu viện này có tiên trận, đi vào rồi thì không ra được." Phụ nhân nói rất nghiêm túc, kín đáo đưa cho Bạch Trạch một nắm kẹo hạt thông: "Mang theo đệ đệ ngươi đến nơi khác chơi đi."
Bạch Trạch nhìn xung quanh, những người đến bái thần đúng thực không ai đi tới hậu viện này, nhiều lắm chỉ đứng ở trong phòng nhìn ra ngoài sân chốc lát. Người địa phương đều biết nơi này là đường cùng, tuyệt không tới gần, nhìn thấy có người ngoài thôn không biết, cũng sẽ đúng lúc nhắc nhở, thực sự rất tốt bụng. Bạch Trạch gật đầu, nở nụ cười cảm kích với phụ nhân kia: "Đa tạ đã nhắc nhở." Nói xong, đưa bà một nhánh hoa dại lúc nãy tiện tay hái.
Bông hoa dại trên tay bỗng hóa thành một tia tường quang bảy màu, xoay quanh người phụ nhân một vòng, trong khoảnh khắc liền tiêu tan.
Thừa dịp đại thẩm ngây người, Bạch Trạch ôm Phù Lê ẩn thân, nghiêng người tiến vào hậu viện.
Phụ nhân kia sững sờ hồi lâu, nhìn hai tay mình, lại nhìn người trẻ tuổi đã biến mất không còn tăm hơi, "bịch" một tiếng quỳ xuống, hướng về chỗ ban nãy Bạch Trạch đứng mà bái lạy: "Thần tiên hiển linh! Thần tiên hiển linh!"
"Ngươi đưa bà ấy cái gì thế?" Phù Lê đem viên kẹo hạt thông bỏ vào trong miệng.
"Một chút ánh sáng may mắn, bảo đảm cho nhà bà ấy ngũ cốc được mùa." Bạch Trạch đắc ý nhướn nhướn mi, ôm Phù Lê đi xung quanh cây đào. Y là thụy thú, ánh tường quang có thể làm cho người khác gặp vận may.
Vòng quanh cây đào ba vòng, Bạch Trạch đứng lại, hắng giọng một cái, đọc khẩu quyết mở cửa: "Gâu gâu gâu!"
Phù Lê sợ hết hồn, hạt thông đường trong tay lạch tà lạch tạch rơi trên mặt đất. Đây là cái thứ trận pháp gì vậy, còn phải học tiếng chó sủa!
Sau ba tiếng sủa, cảnh tượng trước mắt đột nhiên chuyển biến. Không còn là khu vườn nhỏ trống không kia nữa, mà là một sơn cốc u tĩnh, hai bên núi non trùng trùng điệp điệp, tầm nhìn trống trải, địa thế bốn phía bằng phẳng, cây cối um tùm. Một con suối róc rách từ bên trong thung lũng uốn lượn chảy qua. Trên vách núi cách đó không xa, có một cánh cổng đá, bên trên khắc năm chữ lớn:
Phủ Nhị Lang Chân Quân.
"Người tới từ phương nào?" Mới vừa đi hai bước, xung quanh bãi cỏ đột nhiên vang lên tiếng sột soạt sột soạt, bất thình lình chui lên hai vệ binh toàn thân mặc võ phục màu thanh lục, trên đầu đội mũ đan bằng cỏ xanh, trong tay cầm trường mâu, chính là bộ hạ của Nhị Lang Thần – Thảo Đầu Thần.
"Bạch Trạch." Bạch Trạch ngoan ngoãn khai báo danh tính.
"Bái kiến Thần Quân, mời Thần Quân tự nhiên." Hai Thảo Đầu Thần thấy rõ người tới, lập tức cung kính hành lễ, lùi về phía sau vài bước, nhanh chóng biến mất, cứ như chưa từng xuất hiện, không hề đi thông báo hoặc là có ý tứ dẫn đường. Hiển nhiên đem Bạch Trạch như chủ nhân mà đối xử, tùy y đi lại.
Phù Lê mím môi, từ trong lòng Bạch Trạch nhảy xuống, nhìn chung quanh một lượt: "Ngươi trước kia thường tới đây sao?"
"Ừ, đồ ăn vặt ở Quán Khẩu rất ngon." Bạch Trạch cười híp mắt nói, lôi kéo tay nhỏ của Phù Lê đi gõ cửa, cổng đá còn chưa kịp mở ra, từ xa xa đã truyền đến một trận chó sủa.
"Gâu gâu!" Hùng hồn như chuông, thanh âm khí phách, vừa nghe là biết ngay tiếng của Thiên Cẩu, chỉ là không uy nghiêm như khi xưa chiến đấu, nghe giống như đang vui vẻ hơn.
Thiên Cẩu chính là thượng cổ thần thú, cực kỳ hung hãn, răng nanh có thể xé nát thần ma. Những quái vật chốn vực sâu ở cực đông kia đều rất sợ nó. Thần tiên trên thiên giới cũng không thích tới gần Thiên Cẩu, bởi vì hàng này tính khí hung hăng, một câu không hợp liền cắn người.
Phù Lê nắm chặt tay Bạch Trạch, đầu ngón tay bắn ra một bong bóng kết giới Tiểu Tiểu Lưỡng Nghi Hỗn Nguyên, phòng ngừa vạn nhất.
Bạch Trạch lại chẳng hề cảm giác thấy nguy hiểm, cứ đứng tại chỗ, không lâu sau, một con chó bự chân dài eo nhỏ, toàn thân đen kịt, nhô ra hai cái lỗ tai nhòn nhọn, từ đầu bên kia thung lũng chạy tới đây.
"Cẩu tử!" Bạch Trạch cười híp mắt phất tay với Thiên Cẩu.
"Gâu âu ——" Thiên Cẩu nhìn thấy Bạch Trạch, đầu tiên là sững sờ, sau đó càng thêm ra sức chạy về phía trước, nhảy vồ vào người Bạch Trạch, đem y đẩy ngã xuống.
"Được rồi được rồi, ha ha ha!" Bạch Trạch bị Thiên Cẩu đè ngã ở trong bụi cỏ, đầu lưỡi ấm áp ở trên mặt y cuồng dã liếm một hồi.
Phù Lê mắt trợn tròn, thu hồi kết ấn Lưỡng Nghi Hỗn Nguyên, hơi nhíu mày. Cảnh tượng trước mắt, nhìn thế nào cũng hơi quai quái, Thiên Cẩu sống đã hàng ngàn hàng vạn năm, sao giống mấy con chó ngố chốn nhân gian thế này?
Bạch Trạch bò lên, Thiên Cẩu còn chưa thân thiết đủ đi vòng quanh người y, dùng sức dụi dụi đầu vào trên đùi Bạch Trạch.
"Dương Tiễn đâu?" Bạch Trạch vỗ vỗ đầu Thiên Cẩu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!