Chương 2: Nghiệt tử

Nghiệt tử, tháp của ta!

Nếu như hiện tại đang ở nguyên hình, lỗ tai Bạch Trạch có khi phải cụp xuống đến tận đất. Tại sao mình trước khi ra ngoài lại không chịu tính toán vận mệnh? Nếu sớm biết trước hôm nay phạm húy, thì đã không lên thiên đình. Thừa dịp trên đỉnh ngọn núi còn chưa bị chìm, nên ngủ thêm một ngày mới đúng. Nếu được vậy thì tốt, đắc tội Thiên Tôn mất rồi.

Thảm ngọc của Thiên Tôn hạ xuống theo, lơ lửng cạnh người Bạch Trạch, nghiêng đầu nhìn y một cái, Thiên Tôn duỗi một ngón tay trắng trẻo non mềm ra, chọt vào mi tâm nhíu chặt của y: "Không sao, người không biết thì không có tội."

Thiên Tôn trước đây, râu tóc bạc trắng, mỗi khi khoanh chân ngồi, nhắm mắt suy tư đều khiến cho lòng người kính sợ, không nhịn được mà quỳ bái. Bây giờ, Thiên Tôn chỉ cao có ba thước, đôi chân ngăn ngắn cuộn lại, lông mi dài tinh xảo đổ bóng trên khuôn mặt nhỏ xinh, nhìn thế nào cũng không giống đang thông hiểu thiên đạo, mà như một bé con ngủ gà ngủ gật khi nghe tiên sinh giảng bài.

Đối mặt với một Thiên Tôn như này, Bạch Trạch không gợn lên được chút tôn kính nào, y chỉ muốn dùng móng vuốt ngoắc ngoắc đôi lông mi nhỏ dài kia, chọt chọt khuôn mặt đầy thịt kia, sau đó lại ôm nhóc con lăn lộn mấy vòng trên mây, đem nó giấu vào trong mao mao của mình.

Bạch Trạch lắc lắc đầu, nhìn Tiểu Tiểu Thiên Tôn nuốt nước miếng cái ực: "Chuyện này, chuyện này là sao?"

Ngọc Đế thở dài, vẻ mặt đau khổ nói ra nguyên nhân: "Ngươi cũng thấy đấy, núi Thương Trạch đã biến thành Đông Hải…"

Năm đó sau khi Nữ Oa vá trời, có lưu lại một đạo thần dụ, nhắc nhở các thần và thượng tiên, khi mấy ngàn năm qua đi, sẽ có một lần luân hồi, lấy bãi bể biến thành nương dâu, hoặc nương dâu biến thành bãi bể làm chuẩn. Từ lúc thiên đình thành lập, chưa từng trải qua loại thay đổi này, Ngọc Đế cũng là lần đầu tiên gặp phải, luống cuống tay chân đi tra xét thiên thư mới biết.

"Lúc này vừa hay tết đến, sức mạnh luân hồi liền bắt đầu ứng nghiệm, Thiên Tôn chịu ảnh hưởng, phản lão hoàn đồng." Ngọc Đế bước xuống thềm ngọc, kéo tay Bạch Trạch, lời lẽ khẩn thiết, nói: "Ngươi đến rất đúng lúc, trẫm sầu sắp chết rồi, thiên đình hiện tại rất cần ngươi, Bạch Trạch Thần Quân."

"Ta?" Bạch Trạch trợn to hai mắt: "Ta có thể làm gì?" Y chỉ mang trên người hào quang của thụy thú thôi, nào có bản lĩnh xoay chuyển càn khôn đâu cơ chứ.

"Ngươi chưa biết đấy thôi…" Ngọc Đế còn chưa nói hết câu, một ánh lửa từ chân trời sáng lên, trong nháy mắt xẹt qua không trung, vô cùng sốt ruột vọt vào trong điện Lăng Tiêu. Bạch Trạch lôi kéo thảm ngọc của Thiên Tôn, nhanh chóng tránh ra, sợ ngọn lửa đốt mất mao mao.

Thiên Tôn lơ lửng giữa không trung, theo bản năng vung ra một đạo tiên lực.

Kết giới Lưỡng Nghi Hỗn Nguyên của Phù Lê Nguyên Thủy Thiên Tôn, là kết giới phòng ngự lợi hại nhất trong thiên giới, từng vô số lần cứu thiên đình thoát khỏi nguy nan, thượng cổ thần thú hung mãnh nhất cũng không thể phá tan được tấm lá chắn của đạo tiên lực này. Có người nói sức mạnh của Lưỡng Nghi Hỗn Nguyên, có thể bao trùm hơn một nửa Thiên Cung, nếu như Thiên Tôn xuất ra toàn lực, thậm chí còn có thể bao trùm bảo vệ toàn bộ thiên đình.

Hai tay Thiên Tôn cao ba thước kết ấn, quanh thân thụy khí tụ lại, "Bùng" một tiếng, thả ra một bong bóng trong suốt to bằng nắm tay.

Bạch Trạch: "…" Đây chính là kết giới Lưỡng Nghi Hỗn Nguyên?

Bong bóng trong suốt không thể ngăn cản ngọn lửa lan tràn, chỉ đem chỗ phát ra lửa bao vây lại. Ngọn lửa tản đi, lộ ra bộ mặt đằng sau hào quang lấp lánh, là Na Tra đạp Phong Hỏa Luân.

Đại tướng quân Na Tra uy nghiêm hiển hách của thiên giới, chính là củ sen biến thành, mấy ngàn năm qua vẫn duy trì dáng vẻ thiếu niên, thân hình tinh tế, mặt mũi trong sáng, lụa Hỗn Thiên Lăng đỏ rực vòng quanh cánh tay, không gió mà bay, trên vai vác một đứa bé, hai chân đạp loạn.

"Nghiệt tử, mau buông ta xuống!" Đứa nhỏ trên bả vai Na Tra lớn tiếng gào thét.

Phong Hỏa Luân tắt lửa, nhất thời không thể bay, Na Tra lảo đảo một cái, kéo theo bé con trên vai, cùng nhau té xuống.

"Bẹp!" Đứa bé mặc áo giáp bị quăng ngã, mỏ chạm đất, bảo tháp nhỏ đang cầm trong tay cũng rơi mất, lạch cạch bay ra thật xa.

Đứa bé kia bò lên cái xoẹt, chạy thình thịch mấy bước đi nhặt bảo tháp, xong liền nhảy lên đánh Na Tra.

Na Tra có chút lúng túng né tránh, hai tay ôm quyền, khom người hành lễ, nói: "Khởi bẩm Ngọc Đế, sáng nay đột nhiên gia phụ biến thành dáng vẻ này."

Mới sáng sớm, đã nhìn thấy người cha cao tám thước, biến thành một bé con chỉ cao tới đầu gối, Na Tra còn tưởng cha mình gặp sự cố khi tu luyện, sốt ruột hoảng hốt nhanh chóng vác đến tìm Ngọc Đế.

"Đây là…" Bạch Trạch giật giật khóe miệng, đây là cha của Na Tra? Nắm trong tay mười vạn thiên binh, Thác Tháp Thiên Vương – Lý Tịnh pháp lực cao cường?

Nắm nhỏ mặc áo giáp, vung vẩy tiểu bảo tháp trong tay quyết không tha, Na Tra không dám đánh lại, chỉ có thể né tránh không ngừng, đến lúc thực sự tránh không kịp, liền đưa tay đè đầu nhỏ của cha lại.

Tiểu Tiểu Lý Tịnh dùng sức vung cánh tay lên, nhưng mà với không tới nhi tử, nhất thời càng thêm tức giận.

Ngọc Đế đau đầu xoa xoa thái dương, xua tay ra hiệu cho Na Tra kéo cha mình qua một bên mà dỗ.

Na Tra kinh ngạc há to miệng, chỉ chỉ chính mình, lại chỉ chỉ người giáp tí hon trên đất. Nó không nghe nhầm chứ, Ngọc Đế bảo nó, dỗ cha?

"Ai ui!" Đang lúc ngây người, Na Tra đột nhiên bị Lý Tịnh nhảy lên đánh vào đầu, thấy ông còn muốn đánh tiếp, đành co giò chạy quanh cung điện.

"Ngươi thấy đấy, Thiên Tôn sau khi teo nhỏ, pháp lực bị hao tổn." Ngọc Đế chỉ chỉ Thiên Tôn đứng một bên, người kia đang dùng bong bóng bao lấy Phong Hỏa Luân, mất tự nhiên nhìn chằm chằm mặt đất.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!