Hoan nghênh tới vườn trẻ Ngọc Thanh
"Được rồi được rồi, đừng đánh nhau." Bạch Trạch đau đầu dỗ dành, mỗi tay một đứa, tận lực đem hai bé tách ra. Cái pháp trận truyền tống kia không quá ổn định, để hai đứa bé tự đi y không yên lòng được, nhất định phải ôm. Chỉ có thể vừa dỗ vừa đi về phía rừng trúc.
Trận chiến trên bầu trời vẫn còn đang tiếp diễn, yêu ma thành đàn, đông nghìn nghịt giống như mây đen che phủ phía trên đầu, hết cơn sóng này đến cơn sóng khác bổ nhào về phía kết giới núi Côn Du. Thiên binh trên người mặc ngân giáp không ngừng tấn công về phía quần ma, hào quang màu bạc trắng lấp lánh trong biển mây đen, như thể bạo phong lôi điện đan xen vào nhau.
Na Tra chân đạp Phong Hỏa Luân, ở bên trong mây đen chạy đi chạy lại, dáng vẻ anh dũng cực kỳ.
"Yêu nghiệt biết pháp lực của ta đã giảm, khinh người quá đáng." Đông Hoa nằm nhoài trên vai Bạch Trạch, ngửa đầu lên nhìn bầu trời, tức giận không thôi quơ quơ nắm đấm nhỏ.
"Câm miệng!" Phù Lê đưa tay bộp hắn một cái, nếu như bị yêu ma trên trời phát hiện, chưa biết chừng sẽ đuổi tới núi Côn Du ở dưới nhân gian, đến lúc đó bọn họ sẽ bị vây ở chỗ này không ra được.
Bạch Trạch bất đắc dĩ thở dài, ôm hai đứa nhỏ đang xô đẩy nhau, nhảy vào bên trong trận pháp.
Một trận trời nghiêng đất ngả, lại mở mắt ra, vẫn là một mảng rừng trúc, nhưng bên tai đã có tiếng người ồn ào.
"Bọn họ biến mất trong mảnh rừng trúc này, quả nhiên là yêu vật." Có lão thái thái đứng bên ngoài rừng trúc nói.
"Chắc chắn là yêu hồ." Thư sinh vẫn đang đắm chìm trong truyền thuyết về hồ ly tinh.
"Chả trách chồng ta đi vào rồi thì cứ như mất hồn mất vía." Phụ nhân bên cạnh chen miệng nói.
Bạch Trạch giật giật khóe miệng, bấm tay sử dụng thuật ẩn thân, ôm hai bé con nghênh ngang đi ra rừng trúc. Lúc trước thật là khờ, y là một thần tiên sao lại phải sợ những người dân này…
Đem hai bé con buông xuống, mỗi tay một đứa dắt ra khỏi đạo quán, con ngựa xám kia vẫn còn nhàn nhã gặm cỏ ở ven đường. Dân chúng xung quanh căn bản không nhìn thấy ba người bọn họ, thế nhưng con ngựa xám hai mắt lại sáng ngời, nhổ cỏ trong miệng ra, phì phì chạy đến bên cạnh người Bạch Trạch.
"Mày có thể nhìn thấy tao?" Bạch Trạch rất là kinh ngạc, giơ tay sờ sờ tai ngựa. Tuy y sử dụng thuật ẩn thân cấp thấp, nhưng vẫn thừa sức để qua mắt phàm nhân, con ngựa này có thể nhìn thấy y, cho thấy rằng nó đã có pháp lực.
"Phì…" Con ngựa phì mũi một cái, dùng đầu to cọ cọ cánh tay Bạch Trạch.
Bạch Trạch xoa xoa đầu ngựa, đem hai bé con ôm lên lưng ngựa rồi tự mình nhảy lên, giật nhẹ dây cương. Ở chốn đông người mà cưỡi mây dễ làm người khác chú ý tới, gây ra rối loạn cho bách tính, vẫn nên tìm một chỗ yên tĩnh thì tốt hơn.
Tùy tiện cưỡi ngựa chạy đến một nơi vắng vẻ, Bạch Trạch tạm biệt ngựa lông xám, ôm hai bé con bay về phía thiên đình.
"Hí ——" Con ngựa chạy băng băng trên đồng vắng đuổi theo bóng lưng Bạch Trạch, mãi đến tận khi không còn nhìn thấy mới dừng bước lại.
"Nó đã có linh tính, một ngàn tám trăm năm sau có thể thành tiên." Phù Lê thấy Bạch Trạch vẫn còn nhìn xuống dưới, liền mở miệng nói một câu.
"Nha, cũng không biết là đực hay cái, nếu là ngựa đực, ta có thể báo trước sớm cho ngươi." Đông Hoa nằm nhoài trên mây, nhìn chấm đen nhỏ trên mặt đất, thong dong ung dung nói. Phàm là nam tiên vừa mới thăng cấp, trước hết đều phải đến tiếp kiến Đông Hoa Đế Quân.
Phù Lê hơi nhíu mày: "Có thể thành tiên hay không đều là vận mệnh của nó, nó cùng ngươi duyên phận đã hết, không cần quá để ý tới."
"Ừ." Bạch Trạch cười đáp lại một tiếng, nhìn Tiểu Tiểu Phù Lê đang ngồi nghiêm túc nói chuyện, liền không nhịn được cười. Coi như sau này Phù Lê có biến thành dáng vẻ râu tóc bạc trắng, cũng chỉ e y khó mà nghiêm túc nghe hắn giảng đạo được.
Tiên y Cửu Sắc Vân Hà của Đông Hoa Đế Quân, thời điểm bay trên không trung, dải lụa dài cửu sắc kia tự mình tung theo gió, khi xẹt qua bầu trời sẽ làm cho mây nơi ấy nhiễm thêm sắc màu. Các tiên nhân nhìn thấy là biết ngay, Đông Hoa Đế Quân lên thiên đình.
"Xin chào Đế Quân." Nhóm tiểu tiên trên đường dồn dập chắp tay hành lễ.
Đông Hoa đứng trên đám mây, khẽ vuốt cằm, chuẩn bị chào hỏi lại những người kia, lại bị Bạch Trạch tóm lấy, giấu vào trong đám mây, nhanh chóng bay về hướng Ngọc Thanh Cung.
"Đế Quân sao lại không đến điện Lăng Tiêu mà trực tiếp bay tới Ngọc Thanh Cung vậy?" Bách Hoa Tiên Tử nhìn phương hướng của đám mây tía (vân hà) kia, rất là kinh ngạc.
"Có lẽ sốt ruột cùng Thiên Tôn tranh cướp Bạch Trạch đó." Thiên Lý Nhãn bĩu môi.
"Lại nói bậy." Bách Hoa Tiên Tử trừng hắn.
Không chỉ có Bách Hoa Tiên Tử, bản thân Đông Hoa Đế Quân cũng có đồng dạng nghi vấn: "Không đi tiếp kiến Ngọc Đế trước sao?"
"Hắn chút nữa cũng sẽ tới, đến lúc ấy gặp cũng không muộn." Bạch Trạch lừa gạt trẻ nhỏ. Hiện tại càng ngày càng nhiều bé con, càng ngày càng khó dạy bảo, vẫn nên ít ra khỏi Ngọc Thanh Cung mới tốt, miễn cho bị ai đấy nhìn thấy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!