Chương 12: Liếm liếm

Chẹp miệng, không nhịn được liếm thêm một cái

Phù Lê liếc y một cái, buông tay ra, che ở phía sau, hai tay kết ấn thái cực, nhoáng một cái đánh về phía Bách Túc Trùng. Quả cầu lớn đang nhốt rết trăm chân, chính là kết giới lợi hại nhất cửu thiên thập địa —— Lưỡng Nghi Hỗn Nguyên. Bên trong kết giới tự hình thành một thế giới, Thiên Tôn muốn sinh thì vạn vật hồi xuân, muốn vong liền thiên địa đổ nát, Bách Túc Trùng ở bên trong, không có bất cứ đường sống nào để đánh trả.

Thời điểm Na Tra cùng Thiên Lý Nhãn chạy đến, Bách Túc Trùng đã chết rồi. Bạch Trạch còn đang ở trong đó tròn mắt, ngơ ngác mà nhìn mỹ nhân trước mặt, hỏi: "Ngươi đúng là Thiên Tôn?"

"Ừ." Phù Lê nhàn nhạt đáp một tiếng, thấy xung quanh đã an toàn, chậm rãi buông tay đang kéo Bạch Trạch ra.

"Nhưng mà, hình dáng không giống như trước kia ta nhìn thấy a!" Bạch Trạch vò đầu, Thiên Tôn mà y thấy, luôn là một ông lão lạnh như băng, tóc bạc phơ, mày dài râu dài. Mà người trước mặt này, diện mạo tuấn tú, dáng vẻ giống như thanh niên chừng hai mươi tuổi bên dưới nhân gian.

Phù Lê hơi cụp mắt, có chút không mấy dễ chịu khi bị Bạch Trạch đánh giá, ho nhẹ một tiếng: "Đây là diện mạo thật sự của ta, lúc bình thường là vì… uy nghiêm."

Bạch Trạch hiểu rõ gật gật đầu, làm Thiên Tôn, thời điểm giảng đạo cho người ta mà dùng gương mặt thế này, mọi người phỏng chừng là nghe không lọt…

Còn chưa nói dứt lời, Phù Lê đột nhiên ngã về phía trước một cái. Bạch Trạch theo bản năng đưa tay ra đỡ, hai người ôm chầm lấy nhau. Cơ thể thon dài dẻo dai, mang theo điềm lành rực rỡ, cứ như thế không kịp phòng bị nhào vào lồng ngực mình, Bạch Trạch trong lòng bỗng dưng đập thình thịch một cái. Trăm ngàn năm qua, đây là lần đầu tiên tiếp xúc với Thiên Tôn đại nhân chân chính ở khoảng cách gần như thế…

"Cái này…" Bạch Trạch há há mồm, muốn nói chút gì đó để làm dịu bầu không khí. Một tia sáng chói mắt lóe lên, nào còn Thiên Tôn đại nhân anh tuấn cao lớn, chỉ còn lại một bé con ba thước trong ngực Bạch Trạch thôi.

"Sao lại biến trở về rồi?" Bạch Trạch há hốc mồm, còn tưởng rằng sức mạnh luân hồi biến mất rồi, ai ngờ chỉ là (hoa quỳnh) phù dung sớm nở chóng tàn.

"Tinh hoa nhật nguyệt tích lũy được đã dùng hết." Phù Lê có chút ảo não nhìn cánh tay nhỏ của mình, thời điểm biến thành thân thể thiếu niên, tinh hoa nhật nguyệt tiêu hao cực kỳ nhanh, huống chi hắn còn sử dụng đại chiêu, lúc này đây cảm thấy khắp người đều bủn rủn không còn sức lực.

"Mệt mỏi sao?" Bạch Trạch cảm nhận được thân thể mềm nhũn, hết sức mệt mỏi của bé con trong ngực.

"Ừ…" Trên khuôn mặt béo tròn nhỏ nhắn của Phù Lê có một vệt ửng hồng khó nhận ra, tuy rằng thế này rất mất mặt, nhưng được Bạch Trạch ôm thực sự cảm thấy rất ấm áp và yên ổn, khiến hắn không nhịn được bám vào trên bả vai êm dịu kia, ngáp một cái.

Bách Túc Trùng vừa chết, pháp trận của Vương Mẫu không cần áp chế con rết bự thượng cổ này nữa, khí lực còn lại dư sức để trấn áp mấy con sâu nhỏ kia. Không đến một khắc, những con sâu đang chuyển động trên mặt đất hoặc chui vào trong quả đào, vèo vèo vèo biến mất sạch sẽ.

Phù Lê ngủ một giấc tròn ba ngày, thế nhưng trong ba ngày này lại đem Bạch Trạch dọa sợ, trông coi hắn không dám rời nửa bước, còn gọi cả Ngọc Đế tới xem thử. Ngọc Đế nhìn hồi lâu, chỉ nói là pháp lực tiêu hao, tỉnh là tốt rồi.

Làm thần tiên, vậy mà suy yếu đến mức phải dựa vào giấc ngủ để khôi phục, có thể thấy được đã vô cùng nghiêm trọng. Bạch Trạch không cách nào yên lòng, ôm Phù Lê không buông tay. Ánh trăng không ngừng hạ xuống, rơi vào trên thân thể thon dài của Bạch Trạch, lượn một vòng, đi qua tơ hồng liên kết giữa hai người, truyền đến bên trong cơ thể Phù Lê.

Buổi tối Bạch Trạch cũng không ngủ, vẫn nhìn Phù Lê, lúc ánh trăng lưu chuyển, tất nhiên là không thoát khỏi tầm mắt y. Chẳng trách Phù Lê trong một khoảng thời gian ngắn có thể thu thập được nhiều ánh trăng như vậy, hóa ra là nhờ phúc của Nhân Duyên Tuyến.

Phù Lê mặt mũi tinh xảo, ở dưới ánh trăng trở nên nhu hòa đi nhiều, nhớ tới mỹ nhân thanh y ban ngày nhìn thấy kia, Bạch Trạch không khỏi có chút đờ đẫn, không nhịn được đưa tay, nhẹ nhàng phác họa khóe mắt hơi xếch lên trên kia, đuôi lông mày chẳng khác nào tranh vẽ. Càng nhìn càng cảm thấy ngứa ngáy trong lòng, rất muốn liếm một cái. Bạch Trạch nuốt nước miếng, ngó xung quanh một chút, những bé khác đều đã ngủ vù vù, không có ai chú ý đến y, liền chậm rãi kề sát vào.

Dùng hình người mà liếm hình như có hơi hèn mọn, Bạch Trạch ngồi dậy, gãi đầu một cái, đi quanh Phù Lê một vòng, biến về nguyên hình, đem Phù Lê ôm vào trong ngực. Cơ thể nhỏ mềm mại ôm rất thoải mái, Bạch Trạch không nhịn được nhếch nhếch miệng, duỗi đầu lưỡi lớn ra, ở khuôn mặt nhỏ trắng nõn nà kia, liếm một cái, chẹp miệng, không nhịn được liếm thêm cái nữa.

Sau ba ngày, Phù Lê chậm rãi mở đôi mắt xinh đẹp, đập vào trong ánh mắt toàn là mao mao trắng xóa, khoang miệng khoang mũi tràn ngập một luồng hơi nước trong veo. Hơi nhíu mày, chậm rãi nhích nhích đầu ra một chút, phát hiện đống mao mao này là cổ lông trên y phục của Bạch Trạch, còn hơi nước tất nhiên là điềm lành tỏa ra từ trên người Bạch Trạch. Còn mình, đang bị Bạch Trạch hình người, vững vàng ôm vào trong ngực.

"Phù Lê, ngươi tỉnh rồi!" Âm thanh ôn hòa dễ nghe từ trên đỉnh đầu truyền đến, Phù Lê ngẩng lên, nhìn thấy vẻ mặt kinh hỉ của Bạch Trạch, một đôi mắt to trong suốt trợn tròn, sau đó, kích động không thôi đem hắn ấn vào trong ngực xoa nắn một trận.

"Bạch Trạch Thần Quân, mau dừng tay!" Phù Lê rất không vui, giãy giụa muốn y buông ra. Nhưng người nhỏ lại không có sức, bị Bạch Trạch chơi đùa một trận làm tóc tai lộn xộn, mũ thông thiên đội đi ngủ ba ngày không hề bị loạn, "bịch" một tiếng rơi xuống mặt đất.

"Ha ha ha…" Bạch Trạch không tim không phổi cười ha hả, còn lăn một vòng trên đất.

Phù Lê nhìn y, không nói lời nào, một lát sau, yên lặng quay lưng đi.

Bạch Trạch cười đủ rồi, phát hiện Phù Lê không để ý tới mình, chớp mắt mấy cái, nhích qua đó duỗi một ngón tay, chọt chọt vào sau lưng Tiểu Tiểu Thiên Tôn, không để ý tới…

Kéo kéo góc áo, không để ý tới…

Gãi đầu một cái, đem mũ thông thiên nhặt lên, Bạch Trạch đem bé con đang tức giận kéo đến ôm vào trong lồng ngực, dỗ dành: "Được rồi được rồi, đừng tức giận, ta buộc gọn lại lần nữa cho ngươi."

Từ trong Ngọc Thanh Cung tìm được cái lược ngọc, Bạch Trạch tay chân vụng về chải đầu cho Thiên Tôn. Y là thần thú thông hiểu vạn vật, đương nhiên là cái gì cũng biết, có điều đây là lần đầu đi chải tóc cho người khác. Vừa mới bắt đầu thì có chút lạ lẫm, nhưng chải mấy lần, lại dần dần quen tay hơn, chỉ chốc lát sau, đã đem tóc tai Phù Lê chải gọn gàng, đem mũ thông thiên thanh ngọc cài trên đầu hắn ngay ngắn chỉnh tề.

Phù Lê nhìn bản mặt lấy lòng của Bạch Trạch, chậm rãi thở dài, bản thân mình nhỏ đi, tính tình thật sự cũng nhỏ đi theo, dĩ nhiên chỉ vì chuyện thế này mà tức giận. Mím mím môi, mở miệng nói với Bạch Trạch phương pháp để lớn lên mà mình tìm ra, xem như đã tha lỗi cho y.

Bạch Trạch vội vàng đem mấy bé con chơi đùa cách đó không xa gọi tới, để bọn họ cùng nghe.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!