Sắc trời tối dần.
Một bên đèn đường còn chưa được thắp sáng, lộ ra sắc mặt càng âm trầm của Đoàn Gia Hứa. Anh yên lặng nhìn Tang Trĩ, vành môi mím lại thành một đường thẳng, nhìn không ra cảm xúc. Anh không nói gì. An tĩnh như vậy, giống như khoảng lặng trước cơn bão.
Tang Trĩ khẩn trương, lo lắng, bối rối nói một câu mong cứu nguy: "Cha mẹ em cũng không bao giờ đánh em."
Đoàn Gia Hứa nhìn cô: "Anh đánh em?"
Tang Trĩ liếc anh một cái, bất động thanh sắc thở nhẹ ra: "Không phải sao?"
Đoàn Gia Hứa cười: "Anh có nói không phải sao?"
"..."
Da bên dưới mắt của anh giật giật, đột nhiên anh chú ý đến đồng phục của cô bé con này có vết bẩn kì lạ. Bên cạnh cổ áo rõ ràng bị cháy do tàn thuốc lá.
Ánh mắt Đoàn Giá Hứa ngưng lại, tường mình nhìn nhầm, chậm rãi đến gần cô bé hơn.
Tang Trĩ cho là anh muốn giáo huấn cô, mím chặt môi, thần sắc kiêng kị, co người lại.
Đoàn Gia Hứa hầu kết nhấp nhô lên xuống, chỉ vào cổ áo của cô: "Đây là sao?"
Tang Trĩ khẽ giật mình, theo phương hướng anh chỉ, nhìn xuống. Lúc này mới phát hiện trên quần áo bị cháy xém một lỗ nhỏ. Cô vô thức phủi phủi tàn tích trên áo.
"Tang Trĩ." Đoàn Gia Hứa thấp giọng hỏi: "Có người bắt nạt em?"
Tang Trĩ chần chờ gật đầu.
Đoàn Gia Hứa sắc mặt trong nháy mắt tựa hồ trở nên rất khó coi, vô thức kiểm tra trên dưới người cô bé một lượt, thấy không có vết thương mới cau mày nói: "Tại sao không nói cho ca ca biết?"
"Em không muốn làm phiền anh. Anh hai cũng bảo em phải ngoan ngoãn một chút không gây phiền toái cho anh." Tang Trĩ bình tĩnh nói: "Không phải em có ý định giấu diếm, em sẽ về nói với ba mẹ việc này."
Đoàn Gia Hứa nhẫn nại hỏi: "Có phải có người đánh em không?"
Tang Trĩ nghĩ, lắc lắc đầu: "Chỉ sờ soạng mặt em, sau đó cầm 20 đồng, hẹn mai đem tiền cho mấy người đó, thế thôi."
"Tại sao em lại chạy qua chỗ thị phi đó?"
"Bạn em dẫn em vào." Nhớ đến Ân Thực Như, Tang Trĩ tâm tình trở nên kém hơn, âm lượng theo đó nhỏ đi, "Cậu ấy thấy sợ hãi, liền gọi em đi cùng."
Đoàn Gia Hứa trong lời nói mang theo vài tia hoang đường: "Cô bé đó sao không nói lại tình hình với bố mẹ."
"Bởi vì mấy người kia cảnh cáo nếu nói cho bố mẹ thì mỗi ngày họ đều đến trường tìm bạn ấy gây sự." Anh hỏi cái gì Tang Trĩ đáp cái đó, "Cho nên cậu ấy không dám nói với phụ huynh."
Nghe vậy, Đoàn Gia Hứa nửa ngồi, nửa khụy chân xuống, nhìn thẳng vào mắt Tang Trĩ. Sau đó đột nhiên nói: "Đưa tay đây."
Anh rõ ràng không phải dáng vẻ muốn cho cô cái gì đó hay ho. Tang Trĩ nghi ngờ nhìn anh, không nhúc nhích, thật lâu sau mới đưa tay ra:
Ngay khi Tang Trĩ còn chưa chuẩn bị tinh thần, Đoàn Gia Hứa lập tức đánh vào lòng bàn tay cô. Truyện được Edit bởi Sắc
- Cấm Thành. Re
-up vui lòng xin phép và up sau page 5 chương. Không up 10 chương cuối và ngoại truyện. Cám ơn.
Lực đạo rất nhẹ, cùng lắm chỉ như vỗ vỗ vào lòng bàn tay. Tang Trĩ lập tức rút tay về: "Anh làm gì thế?"
Đoàn Gia Hứa miễn cưỡng nói: "Đánh người."
"..."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!