"Không ổn, tên này không ổn…"
Sở Anh Túng lẩm bẩm, ngồi xổm trên bậc thềm đá trước sân bóng rổ, nhai kẹo trong miệng.
Người bạn đang chơi bóng phía sau hỏi: "Cái gì không ổn vậy Anh Túng?"
"Không biết nữa," – Sở Anh Túng lơ đãng đáp. – "Cứ thấy không ổn."
"…"
Văn Bạch im lặng quay đầu lại, ném một quả bóng ba điểm.
Phương Nguyên Khải ngồi bên cạnh nói: "Theo tôi thấy thì Anh Túng mới là người không ổn."
"Đúng vậy, từ hôm qua đến giờ cứ thấy khác khác… Cậu nói xem cậu ta gặp ai rồi nhỉ?"
"Có lẽ là một em gái xinh đẹp nào đó chăng?"
Đang nói chuyện, Sở Anh Túng như nhìn thấy ai đó, liền nhảy khỏi bậc thềm đá, sải bước đi tới.
Cùng lúc đó, tiếng chuông trường vang lên, báo hiệu 8 giờ sáng.
Đến giờ huấn luyện quân sự, trên đường nhỏ toàn là tân sinh viên vội vã chạy đi tập hợp, trong đó có Nhan Giai Thụy và Uông Cốc.
Sở Anh Túng nhận ra hai người bọn họ, liếc mắt nhìn qua nhưng không thấy Thời Dạ.
Nhan Giai Thụy vừa chạy vừa đội mũ, bị Sở Anh Túng chặn lại hỏi: "Này, Thời Dạ đâu?"
"Hả?" – Nhan Giai Thụy ngơ ngác. – "Tôi không biết."
Sở Anh Túng nhíu mày, đánh giá cậu ta từ trên xuống dưới: "Không phải các cậu học cùng lớp sao?"
"Đúng là vậy, nhưng mà Dạ ca cậu ấy lúc nào cũng thần long thấy đầu không thấy đuôi, tôi thật sự không biết." – Nhan Giai Thụy vội vàng nói. – "Chúng tôi sắp muộn rồi, không nói chuyện với cậu nữa." – Nói xong liền chạy mất.
Sở Anh Túng mặt mày khó chịu, lại ngồi xổm bên đường hồi lâu, như một bức tượng sư tử đá giận dữ, đến khi chân tay tê cứng vẫn không thấy Thời Dạ.
Đúng lúc đó, giáo viên chủ nhiệm lớp 4 Tôn Lạc Tri đến kiểm tra tình hình huấn luyện quân sự, bị Sở Anh Túng tóm lấy.
Sở Anh Túng hỏi: "Thời Dạ đâu?"
Tôn Lạc Tri ngẩn người, quay đầu lại nhìn thấy khuôn mặt dễ nhận biết của cậu ta, liền nói: "Sở Anh Túng… Cậu tìm Thời Dạ làm gì?"
Sở Anh Túng đáp: "Tìm đàn em… bồi dưỡng tình cảm."
Tôn Lạc Tri thở dài, tỏ vẻ bất mãn nói: "Đừng tìm nữa, Thời Dạ không tham gia huấn luyện quân sự, tối qua đã xin phép nghỉ rồi, hôm nay cậu ta biến mất luôn."
Sở Anh Túng đột nhiên hỏi: "Xin phép nghỉ? Cậu ta bị ốm à?"
Tôn Lạc Tri nói: "Ai biết được."
Sở Anh Túng nhíu mày: "Thầy là giáo viên chủ nhiệm của cậu ta, cũng không xác minh tình hình sao?"
Tôn Lạc Tri mất kiên nhẫn nói: "Tính tình cậu ta kỳ quái lắm, quản không được, muốn làm gì thì làm."
Cả một lớp học lớn như vậy, từ giáo viên đến học sinh, vậy mà không ai tìm được Thời Dạ.
Tên này thần bí vậy sao?
Sở Anh Túng không khỏi bận tâm suy nghĩ, cả buổi học cứ lơ đãng, sau đó đeo thẻ tình nguyện viên, tiếp tục đến phòng tư vấn tâm lý trực.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!