Mười phút sau.
Canteen đông đúc người xếp hàng, đúng vào giờ tan học của sinh viên.
Thời Dạ bưng khay thức ăn đi một đoạn, ngồi xuống chỗ khuất quen thuộc của mình, định bụng sẽ yên tĩnh thưởng thức bữa tối.
Tuy nhiên, chưa được bao lâu, khi tân sinh viên kết thúc buổi huấn luyện quân sự, một lượng lớn người lại tràn vào canteen.
Nhan Giai Thụy và Uông Cốc đang ở trong số đó, bưng khay thức ăn tìm kiếm hồi lâu, bỗng vui mừng khi nhìn thấy Thời Dạ.
Hai người không nói hai lời liền ngồi xuống đối diện cậu, Nhan Giai Thụy nhiệt tình chào hỏi: "Dạ ca, trùng hợp vậy! Hôm nay cậu lại không đi huấn luyện à?"
Thời Dạ im lặng, tiếp tục ăn cơm.
Đối với phản ứng của Thời Dạ, Nhan Giai Thụy tỏ ra khá bình thường, thậm chí còn rất tự nhiên nói: "Hôm nay lại không muốn tiếp chuyện à, Dạ ca, vậy tôi không quấy rầy cậu nữa."
Nói xong, liền quay sang trò chuyện với Uông Cốc.
Uông Cốc có chút dè dặt, len lén quan sát Thời Dạ vài lần, sau đó mới tham gia vào cuộc trò chuyện.
Đang ăn được một nửa, có một nữ sinh chạy đến, mặt đỏ bừng, giả vờ thoải mái nói: "Chào các anh đẹp trai. Em lỡ mua nhiều gà rán quá, ăn không hết, mọi người chia nhau ăn nhé."
Nói xong, cô đặt phần gà rán vàng ươm hấp dẫn lên bàn của bọn họ.
Một lúc sau, cô thấy Thời Dạ không có phản ứng, liền len lén đưa tay đẩy phần gà về phía cậu.
Thời Dạ vẫn không biểu cảm.
Nhan Giai Thụy: "…"
Uông Cốc: "…"
Nữ sinh kia rời đi, lại có thêm hai nhóm người đến, trong đó có một nam sinh rụt rè, đến bắt chuyện: "Làm quen nhé!"
Thế là trên bàn của bọn họ nhanh chóng có thêm một phần cá, một phần bún, một chiếc bánh ngọt và ba hộp sữa chua.
Kèm theo đó là ba mảnh giấy ghi thông tin liên lạc, hai tờ rơi tuyển thành viên câu lạc bộ.
Thời Dạ vẫn không biểu cảm.
Nhan Giai Thụy đã hít một hơi lạnh: "Chậc chậc, đây là đãi ngộ của trai đẹp sao? Dạ ca thật là đáng sợ."
Nói xong, cậu ta liền cầm một hộp sữa chua, cắm ống hút vào thưởng thức.
"…" – Uông Cốc do dự một chút, cũng lấy phần của mình.
Thức ăn quá nhiều, sẽ nảy sinh nỗi lo ăn không hết, câu chuyện trên bàn ăn cũng theo đó mà kéo dài.
Sau đó, Nhan Giai Thụy vừa xoa bụng no căng, vừa hào hứng nói với Uông Cốc: "… Cái bài "Ba lô"[1] này, hoàn toàn là bài đầu tiên của cuộc thi lập trình, rất dễ hiểu, chính là có N món đồ cần cho vào ba lô, trọng lượng và giá trị đều ngẫu nhiên, phải tìm cách để chứa được những món đồ có giá trị cao nhất. Cách làm bài này đơn giản nhất là thuật toán tham lam[2], nhưng hiệu quả rất thấp; vì vậy chúng ta còn có phương pháp đệ quy[3], và phương pháp quy hoạch động[4]."
Uông Cốc bị ép tham gia cuộc thi lập trình, lúc này đang chăm chú lắng nghe, lấy sổ tay ra ghi chép cẩn thận.
Nhan Giai Thụy thấy cậu ta nghe chăm chú như vậy, không khỏi cảm thấy hãnh diện, bèn nói tiếp: "… Ví dụ như phương pháp quy hoạch động, điều quan trọng nhất là tìm ra phương trình trạng thái, có thể dựa vào cách giải bài toán "Ba lô 0/1" để mở rộng. Ví dụ như lúc nãy mình xem trên mạng, có thể tách món đồ thứ i thành trọng lượng w2^k, giá trị v2^k, giảm xuống thành dạng nhị phân, độ phức tạp thời gian [5]chỉ còn… ừm… chỉ còn…"
Nói đến đây, ánh mắt cậu ta trở nên trống rỗng, không thể nhớ lại bài giải mà mình đã xem trước đó.
Gãi đầu gãi tai một lúc lâu, Nhan Giai Thụy nhìn Uông Cốc với vẻ mặt ngơ ngác, quyết định qua loa cho xong: "Chính, chính là logN đấy."
Thời Dạ: "…"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!