Chương 6: (Vô Đề)

Buổi trưa hè dài dằng dặc và buồn chán bỗng chốc trở nên sống động như ao nước bị ném đá.

Không, có lẽ là bị ném bom nguyên tử thì đúng hơn.

"Cậu còn hỏi tôi là ai nữa hả!!" – Sở Anh Túng tức giận bật cười. – "Cậu cố tình chặn đường tôi, muốn tôi tức chết phải không? Từ hôm qua đến giờ, tôi gặp cậu ba lần, ba lần đấy! Lần nào cậu cũng giả vờ như không quen biết tôi! Mặt mũi tôi thế này mà cậu nỡ lòng nào nói không nhớ à?"

Nói nhiều quá.

Thời Dạ nghĩ ngợi một chút, cho rằng đoạn hội thoại này sẽ tốn quá nhiều thời gian, bèn đáp: "Ồ."

Ồ?

Sở Anh Túng tức đến nỗi muốn bốc hỏa, gầm lên: "Ồ cái đầu cậu!"

Lần này tiếng động quá lớn, kinh động đến cả giáo viên đang trực ở phòng tư vấn, vội vàng đẩy cửa ra hỏi: "Có chuyện gì vậy, có phải sinh viên mới đến không?"

Sở Anh Túng chỉ tay vào Thời Dạ: "Không phải sinh viên mới, là là là là là một tên ngốc!"

Tức đến mức nói năng lắp bắp.

Giáo viên cố nhịn cười: "Rồi rồi, chỉ là hiểu lầm thôi, sinh viên với nhau thì có mâu thuẫn gì chứ? Đăng ký thông tin rồi vào trong nhanh lên."

Có giáo viên ở đây, Sở Anh Túng nghiến răng, cố gắng nhịn xuống.

Anh ta mở cuốn sổ đăng ký trước mặt, lạnh lùng nói: "Này, tên? Mã số sinh viên?"

Thời Dạ không nói.

Sở Anh Túng sốt ruột đập bàn: "Tên!!"

Thời Dạ vẫn không phản ứng.

Sở Anh Túng tức điên, ngẩng đầu lên nhìn, bỗng sững người.

Chỉ thấy dưới mái tóc lòa xòa của Thời Dạ, đôi mắt sâu thẳm như đá biển đang nhìn anh ta chăm chú.

Khoảnh khắc ánh mắt giao nhau, Sở Anh Túng như bước vào một thế giới tĩnh lặng và sâu thẳm đến kỳ lạ.

Trong chớp nhoáng đó, không còn nóng bức, cũng chẳng còn cảm xúc dư thừa nào.

Thời Dạ chưa từng giận dỗi anh ta, cậu như một người quan sát vĩnh hằng, chỉ đang lý trí quan sát sự thay đổi của cảnh vật xung quanh.

"Này…"

Sở Anh Túng theo bản năng lên tiếng, nhưng ngay sau đó, anh ta phát hiện Thời Dạ đã dời mắt đi.

Thời Dạ cúi đầu nhìn điện thoại, kết nối wifi của phòng tư vấn, sau đó xoay người bỏ đi.

Sở Anh Túng vẫn chưa hoàn hồn, nhìn theo bóng lưng cậu bước vào phòng tư vấn số 1, đóng cửa lại.

Đột nhiên, Sở Anh Túng nhận ra điều gì đó, quay đầu lại nhìn –

Phía sau anh ta là bức tường dán mật khẩu wifi, vừa rồi Thời Dạ đang nhìn thứ đó.

Sở Anh Túng: "…"

Thời Dạ bước vào phòng, đóng cửa lại.

Căn phòng không rộng rãi, chỉ là một trong số rất nhiều phòng tư vấn, là nơi để trò chuyện.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!