Chương 45: (Vô Đề)

Thực ra lúc này bên ngoài phòng bệnh.

Sở Anh Túng ngồi thẫn thờ bên cạnh Mục Giang Thiên, trong lòng vô cùng nặng trĩu.

— Quá khứ của tiểu Thời Dạ lại bi thương đến vậy sao!?

Sinh ra đã mắc chứng tự kỷ, còn bị cha mẹ ruột bỏ rơi, sau đó vất vả lắm mới được nhận nuôi, cha nuôi lại là một tên nghiện ngập, cuối cùng còn chết ngay trước mặt cậu ấy vì sốc thuốc…

Chắc chắn sẽ bị ám ảnh tâm lý! Nhất định là vậy!

Chẳng trách giáo sư Từ nói không thể tùy tiện kê đơn thuốc cho Thời Dạ… Có vẻ như đúng là do chứng nghiện ngập và cái chết của cha nuôi đã khiến cậu ấy bị PTSD.

Mục Giang Thiên nặng nề thuật lại toàn bộ câu chuyện, bao gồm rất nhiều chi tiết – những chi tiết mà Thời Dạ không biết, cũng chẳng muốn biết.

Ví dụ như, Mục Hứa Quốc ban đầu nghiện cần sa, sau đó Mục Giang Thiên hoàn toàn thất vọng về hắn ta, đã gửi hắn ta đến trung tâm cai nghiện chuyên nghiệp. Sau một thời gian dài sử dụng thuốc cai nghiện, Mục Hứa Quốc lại trở nên phụ thuộc vào thuốc về mặt tinh thần.

Lại ví dụ như, sau này Mục Giang Thiên không dám ép Thời Dạ uống thuốc nữa, chỉ có thể cẩn thận dò hỏi tình hình hiện tại của cậu…

Còn nữa, Mục Giang Thiên nói: "Đứa nhỏ A Dạ này, sau đó càng không thích nói chuyện với ai, ngày nào cũng chỉ lo nghiên cứu những vấn đề mà nó hứng thú, thỉnh thoảng chơi Sudoku… Haiz, đều tại tôi, đều tại tôi cả."

Nghe đến đây, Sở Anh Túng suýt chút nữa đã rơi nước mắt.

— Tiểu sư đệ thật đáng thương, thật vô tội!

— Sau này nhất định phải chăm sóc cậu ấy thật tốt, nâng niu trong lòng bàn tay, sợ đánh rơi, ngậm trong miệng sợ tan!

Vài phút sau, Mục Giang Thiên kết thúc câu chuyện, được y tá đẩy xe lăn đi điều trị.

Còn Sở Anh Túng với tấm lòng nhân ái bao la, bước vào phòng bệnh của Thời Dạ.

Thời Dạ đang xem điện thoại.

Thế là Sở Anh Túng ân cần gọt hoa quả cho cậu, gọt 1 quả lê, 2 quả táo, còn bóc 4 quả quýt, hận không thể bóc cả vỏ cà chua bi cho cậu.

Sở Anh Túng: "Tiểu Thời Dạ, trưa nay em muốn ăn gì? Anh ra ngoài mua cho em… Không, bên ngoài mất vệ sinh, anh tự tay làm cho em. Nhân tiện làm thêm chút đồ uống, hay là anh ép nước ép dưa hấu cho em nhé?"

Thời Dạ: "?" Người này bị làm sao vậy?

Lúc này, suy nghĩ của hai người như sau.

Sở Anh Túng: Anh đúng là tràn đầy tình cha con mà, thật là hiền từ!

Thời Dạ: Tại sao anh ta lại hầu hạ mình như con trai hầu hạ bố vậy?

Hai người nhìn nhau đầy ẩn ý.

Sở Anh Túng tiếp tục hào hứng nói: "Em không thích nước ép dưa hấu sao? Vậy anh thử làm nước ép nho cho em nhé…"

Đột nhiên, Thời Dạ lên tiếng: "Là vì nụ hôn đầu sao?"

"Nụ… cái gì?!"

Sở Anh Túng trợn tròn mắt, như thể bị giật mình, nhảy dựng lên khỏi ghế.

"Nụ hôn đầu, lần đầu tiên hôn nhau, khái niệm này rất dễ hiểu mà." Thời Dạ nói, "Anh đã làm gãy xương sườn của tôi, đồng thời cũng cướp đi nụ hôn đầu của chúng ta – Là vì chuyện này nên anh cảm thấy có lỗi, nên mới ra sức lấy lòng tôi sao?"

Khuôn mặt tuấn tú của Sở Anh Túng đỏ bừng lên với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy được, anh đứng bật dậy, nói: "Mới, mới không phải nụ hôn đầu… Tôi, tôi, Sở Anh Túng này, vạn bụi hoa lướt qua không dính một chiếc lá, nụ, nụ hôn đầu gì đó, sao có thể lãng phí cho một cậu em trai chứ!"

Thời Dạ bình tĩnh nhìn anh, nói: "Lúc nói dối, mắt anh chớp rất nhanh, giọng điệu cũng cao hơn, anh có biết điều đó không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!