Sau khi Tôn Lạc Tri rời khỏi ký túc xá, Nhan Giai Thụy đứng bật dậy, túm tóc mình, phát ra tiếng hét thầm lặng.
Uông Cốc cũng lo lắng: "Carry, anh cố vấn phát hiện rồi, giờ phải làm sao?"
"Trời ơi, mình cũng không biết nữa, ngày đầu tiên đã lật xe rồi!!! Hack mạng lưới trường học là tội gì nhỉ, có bị kỷ luật không? Có bị phạt tiền không? Không bị đuổi học chứ!!" – Nhan Giai Thụy lo lắng đi đi lại lại, đập đầu vào thành giường, phát ra tiếng "bịch" lớn.
Cậu như không cảm thấy đau, vội vàng lấy điện thoại ra: "Chuyện gì thế này, blog của S thần hôm nay cũng không mở được… Ơ?"
Mở lại trang web blog, Nhan Giai Thụy bỗng nhiên vui mừng phát hiện trang web đã được tải lại.
Tuy nhiên, giao diện đã hoàn toàn thay đổi.
Tất cả các bài viết đều bị xóa sạch, bao gồm cả bài viết bán "Bộ công cụ tân sinh viên" trước đây.
Tên miền cũng được đổi thành "Lời xin lỗi chân thành", bên dưới chỉ còn lại một bài viết được ghim.
Nhan Giai Thụy click vào xem, thấy nội dung như sau:
[(Đã ghim) Xin tuyên bố:]
Tôi không phải là Signale, blog này cũng không liên quan gì đến đại thần Signale, chỉ là trang web cá nhân của tôi dùng để bán script[1].
Tất cả các công cụ trong "Bộ công cụ tân sinh viên" đều không phải do đại thần Signale tạo ra, tôi đã mạo danh anh ấy để tăng doanh số và danh tiếng.
Tôi xin chân thành xin lỗi: Xin lỗi! Xin lỗi! Xin lỗi!
Tôi đã sai rồi!
Hôm qua SA[2] đã liên lạc với tôi, tất cả thông tin tài khoản và một phần thông tin cá nhân của tôi đã bị lộ, có phải là do đại thần Signale ra tay không? Xin hãy tha cho tôi, lần này tôi thật sự là bị lòng tham che mắt, tôi đảm bảo sau này sẽ không tái phạm nữa!
Tất cả nội dung trên trang web này đã bị xóa, tôi sẽ quyên góp toàn bộ số tiền thu được! Dưới đây là một số bằng chứng quyên góp.
[Ảnh][Ảnh][Ảnh]
[Một ảnh gif quỳ lạy rơi lệ]
Một lần nữa, tôi xin lỗi! Xin hãy tha thứ cho tôi!
Miệng Nhan Giai Thụy há hốc, cuối cùng tạo thành hình chữ "O".
Sau khi đọc xong bài viết, cậu như bị một nghìn chiếc xe lu cán qua, lại như bị sét đánh liên tục.
Cậu theo bản năng chia sẻ bài viết cho Uông Cốc, sau đó luống cuống hỏi: "Ơ… đây… đây… đây không phải đại thần Signale sao?"
Uông Cốc vừa xem vừa nhỏ giọng hỏi: "Rốt cuộc Signale là ai vậy?"
Nhan Giai Thụy: "Là… là một hacker rất giỏi… Thật ra thì mình cũng không biết rõ lắm. Chỉ là lúc lướt forum, nghe mọi người nhắc đến mấy đại thần hacker của Hoa Quốc, đều nói Signale là người bí ẩn nhất, thần long kiến thủ bất kiến vĩ… Có người ca ngợi thực lực của anh ấy là đỉnh nhất, là TOP 1 ẩn danh, thế là mình nhớ."
Uông Cốc: "Ừm, nghe có vẻ lợi hại thật. Người tạo ra công cụ kia cũng là cao thủ đấy, chỉ cần một cú click chuột là có thể hack cả tòa nhà ký túc xá; nhưng mà gặp Signale thì lại không có sức phản kháng, vậy nên Signale vẫn là lợi hại nhất?"
Nhan Giai Thụy ôm đầu, bực bội: "Giờ không phải lúc bàn về chuyện ai lợi hại hơn ai! Mà là cao thủ kia đã bị xử lý rồi, vậy mình phải làm sao đây! Mình đã dùng công cụ của anh ta, nhỡ anh cố vấn điều tra ra mình thì sao, trời ơi! Ai cứu mình với!!"
"Kêu gào cái gì đấy?"
Vừa lúc đó, Tôn Lạc Tri lại gõ cửa, sau đó tự ý đẩy cửa bước vào.
Khoảnh khắc ấy, Nhan Giai Thụy nhìn anh ta với ánh mắt như một chú heo con đáng thương sắp bị đem đi giết…
"Trông tôi đáng sợ vậy sao?" – Tôn Lạc Tri bật cười. "Tôi không phải giáo viên chủ nhiệm cấp 3, sẽ không thúc ép các cậu học hành đâu! Vừa nãy tôi đến chỗ quản lý ký túc xá xác nhận, hình như cả dãy nhà các cậu đều có mạng, bây giờ thầy ấy đang khẩn cấp điều chỉnh, tối nay sẽ ngắt mạng thủ công."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!