Sở Anh Túng hơi ngẩn người, ngón tay không biết có nên tiếp tục đặt trên màn hình hay không.
Thời Dạ nhìn thấy, bèn hỏi: "Không biết chơi à?"
"Không phải…" Sở Anh Túng nói, "Làm sao dám chơi chứ!"
Thời Dạ không hiểu lắm, nhìn anh một lúc, suy nghĩ một chút rồi nói: "Cũng có thể chơi Tetris."
"Tet–" Sở Anh Túng run rẩy nói, "Vấn đề không phải là trò chơi! Mà là vấn đề của tòa nhà, cái này cũng hardcore quá rồi đấy!"
Nghe vậy, Thời Dạ trầm ngâm nói: "Cũng có thể đổi. Nhưng mà, trên sân thượng trường học không nhìn thấy tòa nhà nào khác, khó tìm được hướng phù hợp."
Sở Anh Túng hoàn toàn phát điên: "Cũng không phải vấn đề của tòa nhà! Mà là chơi như vậy quá khoa trương, sẽ bị người khác nhìn thấy mất, chắc chắn sẽ bị người khác nhìn thấy mất!"
Thời Dạ: "Ừm, họ nghĩ đó là quảng cáo."
Sở Anh Túng: "…" Được rồi, rất thực tế.
Cảm xúc của người trẻ tuổi đến nhanh mà đi cũng nhanh.
Sở Anh Túng đưa điện thoại lại cho Thời Dạ, sau đó hai người im lặng đứng trong gió đêm dễ chịu một lúc.
Sở Anh Túng đột nhiên nghe thấy tiếng chuông tan học vang lên, không khỏi bật cười, trêu chọc cậu nhóc: "Xong rồi, cậu cúp học nguyên một tiết đấy."
Thời Dạ liếc nhìn anh, sau đó nhìn điện thoại của Sở Anh Túng, nói: "Cài cho anh một cái."
Sở Anh Túng: "Hả?"
"Chơi Tetris online…"
Thời Dạ còn chưa nói xong, Sở Anh Túng đã nổi đóa: "Cảm ơn cậu nhé! Không cần đâu!! Tôi không muốn bị mời lên phường uống trà đâu!!"
Vì vậy, Thời Dạ nhìn anh, khẽ nhếch mép, sau đó quay mặt đi.
Mãi đến hai giây sau, Sở Anh Túng mới phản ứng lại: "Cậu đang đùa tôi đấy à?"
Thời Dạ thản nhiên thừa nhận: "Ừm."
Sở Anh Túng: "A a a a a a a a a cậu còn dám "ừm"! Sao lúc nào cậu cũng dám "ừm" thế hả!!!" Nói xong, anh đưa tay véo má Thời Dạ, nhưng bị Thời Dạ bắt được.
Hai người rượt đuổi nhau trên sân thượng.
Thời Dạ bị nắm trúng điểm yếu – dây mũ áo hoodie của cậu, lại bị học trưởng trẻ con kéo lấy!
Sở Anh Túng cười gian xảo, kéo cậu nhóc vào lòng.
Lúc này, Thời Dạ đột nhiên hỏi: "Vừa nãy anh nói có chuyện muốn nhắc nhở tôi?"
Sở Anh Túng quả nhiên sững người, động tác trên tay cũng vô thức dừng lại, nói: "Đúng rồi, suýt chút nữa thì tôi quên mất. Hôm nay tôi đến tìm cậu không phải vì nhiệm vụ thân mật – khụ khụ khụ, ý tôi là nhiệm vụ của liệu pháp tâm lý! Tôi đến để nhắc nhở cậu, cậu bị tên họ Dư kia theo dõi rồi."
Thời Dạ khẽ nheo mắt.
Cậu nhớ lại lời nhắc nhở mà hệ thống honeypot đã đưa ra trong giờ học.
– Quả thực, cậu lại bị "Thiên nhãn" theo dõi rồi. Bây giờ nghĩ lại, là vì Dư Cảnh Thụ lại nghi ngờ sao?
"Sao anh biết chuyện này?" Thời Dạ hỏi ngược lại.
Sở Anh Túng gãi đầu, nói: "Dư Cảnh Thụ đến nhà tôi ăn cơm, tôi vô tình nghe được, tuyệt đối không phải cố ý nghe lén. Chính là vì tên đó lúc nào cũng lén lút, còn muốn lợi dụng tôi để tiếp cận mẹ tôi… Haiz, dù sao thì ông ta lúc nào cũng làm những chuyện đáng ghét như vậy."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!