Chương 33: (Vô Đề)

Hôm sau là thứ Bảy, Sở Anh Túng không có lớp, nên quyết định đến tìm Dư Cảnh Thụ trước.

Sau một ngày thẩm vấn, Dư Cảnh Thụ cơ bản đã lấy xong lời khai của Lý Tường, hắn ta thừa nhận hành vi vi phạm pháp luật trên mạng của mình, nhưng kiên quyết không thừa nhận hành vi tống tiền.

… Cho đến khi Sở Anh Túng cười lạnh lùng lấy ra một chiếc USB.

Trong chiếc USB này, Thời Dạ đã sao chép toàn bộ dữ liệu trong máy tính của Lý Tường, tất cả những bằng chứng quan trọng đều nằm trong đó, thậm chí cả những tệp tin đã được mã hóa.

Chỉ cần Lý Tường khai ra mật khẩu, những tệp tin này có thể giúp cảnh sát điều tra chi tiết hơn.

Bên này, Dư Cảnh Thụ mắng Sở Anh Túng một trận.

"Mặc dù con xuất phát từ lòng tốt, chú cũng có thể hiểu được, nhưng hành vi của con không có ích gì cho việc điều tra, hơn nữa còn tự ý động vào máy tính đã được chú niêm phong…" Dư Cảnh Thụ bất đắc dĩ xoa trán, "Nếu con muốn trút giận, có thể đợi luật sư của Lý Tường đến – chắc chắn hắn ta sẽ cần sự tha thứ của nạn nhân, để cố gắng giảm nhẹ hình phạt."

Sở Anh Túng cũng không để tâm, liền hỏi: "Hắn ta sẽ bị phạt tù mấy năm?"

"Hiện tại vẫn đang kiểm tra tài khoản ngân hàng của hắn ta." Dư Cảnh Thụ nói, "Dựa theo số tiền hắn ta thu lợi bất chính từ tội phạm mạng, ít nhất là từ ba đến mười năm tù giam, nếu số tiền đặc biệt lớn, có thể phạt tù hơn mười năm – dựa theo tình tiết của Lý Tường, trong số các nạn nhân có một người phụ nữ chưa đủ 1 tháng nữa là đủ 18 tuổi, có khả năng cuối cùng sẽ phạt nặng hơn một chút.

Đương nhiên, số tiền thu lợi bất chính của hắn ta sẽ được bồi thường toàn bộ cho các nạn nhân, đồng thời bị phạt tiền."

"Ồ hô." Sở Anh Túng hả hê vô cùng, vui đến mức run cả chân, vênh váo nói, "Vẫn là công an, kiểm sát, tòa án ngầu bá cháy! Tên mù luật này còn tưởng rằng bây giờ chúng ta không có Luật An ninh mạng hay sao ấy, ha ha ha ha đáng đời!"

Dư Cảnh Thụ lắc đầu nói: "Luật này được ban hành từ năm 2017 rồi, vẫn còn khá nhiều người không biết."

Sở Anh Túng vui mừng khôn xiết, vội vàng lấy điện thoại ra nhắn tin cho Thời Dạ, muốn báo tin vui này cho cậu.

Nghĩ một hồi, anh liền hỏi xin số điện thoại của Nhan Giai Thụy, gửi tin nhắn báo tin vui này cho cả Nhan Giai Thụy.

Khoảng hai ngày sau, Lý Tường bị xác định phạm tội.

Hắn ta cùng luật sư đến tìm ba nạn nhân để hòa giải ngoài tòa.

Đương nhiên là không thể thiếu lời xin lỗi trực tiếp.

Vẻ mặt kiêu ngạo lúc trước đã hoàn toàn biến mất, Lý Tường tiều tụy hơn rất nhiều, cúi gằm mặt, lần lượt xin lỗi bọn họ: "Xin lỗi, tôi sai rồi!"

Cái đầu cúi gằm xuống suốt mấy chục giây.

Đồng thời, luật sư của hắn ta cũng đề nghị bồi thường thêm, cho hai nạn nhân chính mỗi người 200.000 tệ, đồng thời bồi thường tổn thất tinh thần cho Sở Anh Túng 70.000 tệ.

Nạn nhân nữ kia vẫn không lộ diện, nhưng cô ấy đã chấp nhận bồi thường, đồng thời gửi giấy xác nhận tha thứ bằng văn bản.

Còn Sở Anh Túng khoanh tay, im lặng không nói, tỏ vẻ mình vẫn chưa cảm nhận được thành ý xin lỗi.

Sở Anh Túng cười lạnh nói: "Những thứ trong ổ cứng của ông, chúng tôi đều lấy được rồi, đã công khai lên mạng hết rồi. Không ngờ, cuộc đời ông cũng phong phú ghê đấy, còn có một cô con gái rất đáng yêu nữa."

Nghe vậy, Lý Tường lập tức ngẩng đầu lên, sắc mặt thay đổi liên tục, cuối cùng vẫn không nhịn được đứng bật dậy, tức giận nói: "Sao cậu có thể làm vậy! Cậu dám! Cậu dám!! Nếu bọn họ dám động vào người nhà của tôi, tôi sẽ–"

"Bình tĩnh!" Dư Cảnh Thụ ở bên cạnh, đè tay Lý Tường xuống.

Sở Anh Túng lạnh lùng nhìn cảnh tượng trước mắt, cuối cùng mới lên tiếng: "Vậy bây giờ ông đã biết hành vi của mình cũng là một phần của bạo lực mạng chưa? Cái gọi là chính nghĩa của ông thực chất chỉ là sự cực đoan. Quyền riêng tư của mỗi người đều vô cùng quan trọng, cho dù anh ta là tội phạm, cũng không nên công khai thông tin cá nhân của anh ta lên mạng. Ông không phải là cơ quan công an, kiểm sát, tòa án, lấy quyền gì mà tự cho mình cái quyền trừng phạt người khác?

Còn ảo tưởng kiếm "tiền thưởng" từ hành vi này nữa chứ, chậc, đáng đời."

Mặt Lý Tường đỏ bừng, nghiến răng nghiến lợi, hai tay tức giận đập mạnh xuống bàn, đập thủng cả mặt bàn.

Sở Anh Túng nói tiếp: "Gia đình ông, thông tin cá nhân của ồn, chúng tôi đều không công khai. Ông cho rằng ai cũng giống ông sao?"

Nói xong, anh đứng dậy một cách dứt khoát, sải bước ra khỏi phòng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!