Thời Dạ đẩy cửa bước vào, thấy Uông Cốc đang ngồi trước bàn học.
Nghe thấy tiếng cửa mở, Uông Cốc theo bản năng rụt người lại, sau đó nhìn sang: "… À, hóa ra là Dạ ca về rồi."
Trong phòng, Uông Cốc trông vẫn bình thường, nhưng giường của Nhan Giai Thụy thì lại lộn xộn, như bị ai đó lục tung lên.
Nhan Giai Thụy không có ở đây, nhưng lại để lại bầu không khí hoảng loạn.
Uông Cốc có chút sợ hãi, nhìn ra ngoài cửa, nói với Thời Dạ: "Dạ ca, đóng cửa lại trước đã, lát nữa bọn họ lại vào đấy."
Thời Dạ vào phòng, đóng cửa lại, im lặng dọn dẹp bàn học của mình, đặt balo xuống.
Lúc này, Uông Cốc mới giải thích: "Hôm nay với chiều hôm qua, ừm, lúc Dạ ca không có ở đây… đã xảy ra chút chuyện, có vẻ bọn họ hiểu lầm Carry ca rồi. Trên diễn đàn cũng đang ồn ào lắm, cái đó… có lẽ Dạ ca không có ở đây nên chưa biết?"
Thời Dạ không nói gì, nhưng lấy điện thoại ra xem.
Diễn đàn trường Đại học D.
[(Hot) Quả nhiên rừng càng lớn chim càng lạ, bóc phốt tên gay biến thái lớp 4 khóa mới chuyên đi rủ rê người khác, còn mang bệnh vào ký túc xá, trường định cho quay phim Resident Evil à?]
[Lầu 1 Chủ thớt 13 giờ trước
[Ảnh chụp màn hình][Ảnh chụp màn hình][Ảnh chụp màn hình][Ảnh chụp màn hình] Bằng chứng đây.]
[Lầu 2 Chủ thớt 13 giờ trước
[Ảnh chụp màn hình] Đây là bằng chứng hôm nay tên khốn đó đi xét nghiệm HIV, chính hắn ta đã đăng bài cầu cứu lên diễn đàn AIDS, chú ý dòng chữ nhỏ bên dưới. Trường còn phải bảo mật thông tin cho hắn ta nữa chứ, được lắm, quyền riêng tư của bệnh nhân, vậy còn sức khỏe của tất cả sinh viên chúng tôi thì sao?]
[Lầu 3 Chuối tiêu 13 giờ trước
Cái đ* gì????????? Bị AIDS mà cũng cho ở ký túc xá, không ai báo cho chúng tôi biết à??]
[Lầu 4 Chủ thớt 13 giờ trước
Nói một cách khách quan, kết quả xét nghiệm HIV này vẫn chưa có. Nhưng ai cũng biết là có giai đoạn cửa sổ, đừng trách tôi không nhắc nhở, tôi khuyên những ai học cùng lớp, ở phòng bên cạnh, hoặc tiếp xúc gần đây với hắn ta tốt nhất nên đi xét nghiệm. Ai biết được chứ?]
…
Bài đăng đã hơn năm trăm tầng, phía sau toàn là sinh viên phổ cập kiến thức về bệnh tật, cùng với những lời lẽ hoang mang, lo sợ.
Không lâu sau khi Thời Dạ đọc bài đăng, nó đã bị quản trị viên diễn đàn khóa, không thể trả lời được nữa.
"Cái đó…" Uông Cốc nhỏ giọng nói, "Dạ ca, hay anh cũng đi xét nghiệm đi? Không phải em không tin Carry ca, nhưng mà chuyện này không nói trước được. Bình thường mọi người cũng không để ý, trước đây lúc huấn luyện quân sự Carry ca còn bị ngã, chảy máu nữa… Dù sao thì, có kết quả xét nghiệm rồi, mọi người mới yên tâm được."
Vừa dứt lời, cả hai người đều nghe thấy tiếng động nhẹ ở cửa –
Lại có người đang viết gì đó lên cửa.
Thời Dạ sải bước đến, bất ngờ mở cửa ra.
Sinh viên bên ngoài giật mình – cậu ta đang cúi người, dùng bút dạ đen viết chữ "gay chết tiệt" lên cửa, vì quá bất ngờ nên nét chữ "y" cuối cùng bị kéo dài ngoằng ngoèo.
Tuy bây giờ đang là mùa hè nóng bức, nhưng cậu ta lại đeo khẩu trang và găng tay dày cộp, như thể thật sự đang tham gia quay phim Resident Evil vậy.
"Dạ ca…"
Nhìn thấy Thời Dạ, cậu ta theo bản năng rụt cổ lại, lập tức chuồn mất.
Cả đêm hôm đó, Nhan Giai Thụy không quay về ký túc xá.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!