Chương 26: (Vô Đề)

Thời Dạ và Sở Anh Túng sau khi thăm giáo sư Mục xong, liền rời khỏi bệnh viện.

Tuy bầu không khí có chút kỳ lạ, Sở Anh Túng cả đoạn đường đều trầm ngâm suy tư, không dám ngẩng đầu nói chuyện…

Nhưng giáo sư Mục có dặn dò Thời Dạ về nhà một chuyến, bọn họ vẫn nên nghe theo sự sắp xếp này.

Nhà của giáo sư Mục nằm trong đường vành đai 2 thành phố D, là căn nhà được trường phân cho ông từ nhiều năm trước, sau này vì những đóng góp của ông trong học thuật, trường đã đặc biệt cho đập thông với căn nhà bên cạnh, tạo thành một căn hộ 4 phòng ngủ, 2 phòng khách rộng rãi.

Tuy nhiên, căn nhà lại lạnh lẽo, vắng vẻ, không có chút hơi ấm của con người.

Lần này giáo sư Mục vội vàng đến bệnh viện, nên trong nhà cửa sổ chưa được đóng hết, sau cơn mưa lớn ngày hôm qua, phòng khách hiện ra cảnh tượng nước mưa rơi tí tách trên lá chuối vô cùng thê lương.

Thời Dạ lấy chìa khóa mở cửa, liền chạy thẳng vào mấy phòng ngủ hướng Nam, đóng cửa sổ lại, dọn dẹp đồ đạc một chút.

Sở Anh Túng không tiện tự ý đi vào, nên ngoan ngoãn ngồi trên ghế sofa ở phòng khách.

Một lúc sau, thấy Thời Dạ vẫn còn đang loay hoay, Sở Anh Túng liền đứng dậy tìm cây lau nhà, lau sơ qua sàn nhà ẩm ướt.

Lại một lúc sau nữa, Thời Dạ vẫn chưa ra.

Sở Anh Túng không nhịn được nữa, thò đầu vào trong: "Này, học đệ, cậu ngủ quên trong đó rồi à?"

Thời Dạ từ trong đó bình tĩnh đáp: "Lấy sách."

—— Vậy là đang ở trong phòng sách?

Phòng sách, Sở Anh Túng vẫn dám vào.

Anh tự nhủ phải kiềm chế sự tò mò của mình, từng bước một đi vào, nhưng vừa nhìn thấy phòng sách, anh vẫn không nhịn được mà ồ lên một tiếng –

Phòng sách nhà giáo sư Mục quá lớn, ít nhất cũng phải ba mươi mét vuông!

Đây không phải là kiểu phòng sách được ngăn cách ra trong những ngôi nhà bình thường, mà là được đập thông trực tiếp với phòng ngủ nhỏ bên cạnh. Bên trong là hơn mười chiếc giá sách khổng lồ, trên mỗi giá sách đều được sắp xếp gọn gàng rất nhiều sách vở chuyên ngành.

Sở Anh Túng còn nhìn thấy cả một mặt tường toàn là luận văn, thư từ và các tác phẩm của giáo sư Mục, thậm chí còn nhiều hơn cả "tác phẩm chất cao như núi" nữa.

Anh lập tức tỏ vẻ kính nể, chắp tay vái lạy: "Học thần trên cao, thi cuối kỳ nhờ người phù hộ!"

Thời Dạ: "…"

Thời Dạ lấy hai cuốn sách từ trên giá sách, cất vào balo, thản nhiên nói: "Đi thôi."

Sở Anh Túng không nhìn thấy cậu lấy sách gì, nhưng ở đây dường như chỉ toàn là sách chuyên ngành. Điều này khiến anh tò mò hỏi: "Này, hồi bé cậu không đọc truyện tranh à? Tiểu thuyết cũng không luôn?"

"Không có thứ đó." Thời Dạ nói.

Sở Anh Túng suy nghĩ một chút: "Ờ, tôi biết rồi, chắc chắn cậu chơi game điện tử! Tôi thấy trong phòng khách có một cái TV 4K siêu to khổng lồ, khai thật đi, máy chơi game giấu ở đâu rồi?"

"… Không có." Thời Dạ vừa nói vừa đi ra khỏi phòng sách.

Sở Anh Túng ngẩn người, vội vàng đi theo sau cậu, nói: "Vậy là cậu lớn lên cùng điện thoại à?"

"Không phải." Bước chân Thời Dạ đột nhiên dừng lại, dường như đã mất kiên nhẫn với hàng loạt câu hỏi của anh, cậu nghiêng đầu sang một bên, nói: "Đây là trò giải trí của tôi."

Sở Anh Túng nhìn theo ánh mắt của cậu, nhìn thấy cả một giá sách, toàn là sách Sudoku.

Trên giá sách này, từ tầng thấp nhất cho đến tầng cao nhất ngang tầm hai mét, đều được chất đầy sách Sudoku.

Gáy mỗi cuốn sách đều có dấu vết lật giở và ghi chép lâu ngày, giống như những vòng tròn năm tháng trên thân cây cổ thụ, nó ghi lại một cậu bé, từ bé xíu cho đến khi cao lớn như bây giờ, từng giây từng phút, từng tháng từng năm đều cô độc và im lặng, ngày ngày miệt mài giải hết tất cả những bài Sudoku này.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!