Chương 22: (Vô Đề)

Thời gian trôi qua rất nhanh, chẳng mấy chốc đã đến ngày hôm sau.

Dư ba của virus tống tiền vẫn còn đang gây bão trên mạng, nhưng trường Đại học D đã trở lại cuộc sống và công việc bình thường.

Sáng hôm đó, Sở Anh Túng không có tiết học, đang nằm dài trên giường ký túc xá hưởng điều hòa, thì đột nhiên nhận được một tin nhắn.

[Cô Từ: Nhiệm vụ thân mật hôm nay là~ Cùng nhau tham gia một hoạt động giải trí nhé.]

Sở Anh Túng: "…"

"Vèo" một cái, Sở Anh Túng bật ngồi dậy, khiến Văn Bạch đối diện giật mình.

Đừng có viết tắt "Nhiệm vụ liệu pháp thân mật" thành "Nhiệm vụ thân mật" như thế chứ!

Hơn nữa, "hoạt động giải trí" là gì chứ? Người như Thời Dạ mà cũng có hoạt động giải trí, lại còn đồng ý đi cùng người khác nữa?

Nét hồng trên mặt nhanh chóng biến mất, Sở Anh Túng trở lại vẻ mặt lạnh lùng.

"Bịch" một tiếng, Sở Anh Túng nằm ngã xuống giường, lại khiến Văn Bạch đối diện giật mình.

Phương Nguyên Khải: "?"

Văn Bạch chu miệng: "Anh Túng có gì đó sai sai."

Lúc này, Sở Anh Túng loay hoay trên điện thoại một lúc, cuối cùng cũng tìm được bức ảnh chụp số điện thoại của Thời Dạ – là số mà phòng tư vấn tâm lý cho cậu ta lưu lại.

Nói ra thì thật là thảm, đến giờ hai người họ vẫn chưa trao đổi số điện thoại cho nhau.

Với kiểu người lạnh lùng như tảng băng ngàn năm như Thời Dạ, đừng nói là ra ngoài chơi, ngay cả việc trả lời tin nhắn chắc cũng phải ngàn năm mới có một lần quá!

Hừ, nói tóm lại, không thể nào đâu, gửi tin nhắn cho cô Từ để cô ấy hết hy vọng đi.

Trong lòng Sở Anh Túng không một gợn sóng, gửi tin nhắn cho số điện thoại của Thời Dạ.

Trong giờ học.

[Số lạ: Tôi là Sở Anh Túng. Chiều nay dẫn cậu đi trượt băng.]

Tin nhắn được gửi đến, động tác của Thời Dạ hơi dừng lại.

Cậu liếc nhìn góc phải màn hình, biểu tượng định vị GPS vẫn sáng lên, cậu vẫn đang bị "giám sát" với tư cách là một sinh viên năm nhất.

Việc định vị này chắc chắn không chỉ nhắm vào mình cậu, cấp trên không có nhiều nhân lực và vật lực để theo dõi như vậy, nhiều nhất cũng chỉ là hệ thống AI ghi nhận lại mà thôi, khả năng cao là đang đồng thời ghi nhận hàng trăm người.

Vậy thì… một sinh viên năm nhất bình thường sẽ làm gì?

Thời Dạ cầm điện thoại, ngón tay khẽ động.

Ký túc xá khối sinh viên năm cuối.

[Số lạ: Được]

Sở Anh Túng: "?"

Sở Anh Túng: "?!?!?!?!?"

"Vèo" một cái, Sở Anh Túng lật người bật dậy khỏi giường, khiến Văn Bạch và Phương Nguyên Khải đối diện đều giật mình.

"Vậy mà cậu ta đồng ý sao?!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!