Chương 14: (Vô Đề)

xyzabc123 sợ đến mức đánh rơi cả điếu thuốc, cũng chẳng buồn nhặt lên, vội vàng gõ bàn phím trả lời một câu đầy khép nép:

[xyzabc123: Anhcứ bận việc của anh trước đi ạ, không sao đâu. Khi nào rảnh, anh có thể dành cho em vài phút được không?]

Thế nhưng, sau khi lạnh lùng đáp lại một chữ [Bận], Signale lại biệt tăm biệt tích.

xyzabc123 nhặt điếu thuốc lên, ngậm ngùi suy nghĩ một hồi, thầm nghĩ: Thôi thì cứ thử vận may vậy, hay là kiếm tấm ảnh gái xinh nào mông cong hơn xem sao?

Vài phút trước.

Phòng 214, tòa nhà giảng dạy, Đại học D, một tiết học chuyên ngành vừa kết thúc.

Thời Dạ liếc nhìn tin nhắn nhấp nháy trên điện thoại, bước ra khỏi cửa sau phòng học, nhanh chóng trả lời tin nhắn bằng một câu ngắn gọn.

Lúc này, bên ngoài cửa có mấy nam sinh cao to đang đứng chờ sẵn.

Thấy Thời Dạ cúi đầu bước ra, một tên liền thò chân ra, cố tình muốn ngáng chân cậu; một tên khác thì cố gắng liếc nhìn màn hình điện thoại của Thời Dạ – hình như đang chat chit gì đó?

Tuy nhiên, điện thoại "cạch" một tiếng, màn hình đã khóa.

Thời Dạ dừng bước, ngẩng đầu nhìn bọn chúng.

Mấy tên chặn cửa đứng dàn hàng ngang, tên cầm đầu đội mũ lưỡi trai, tay nắm chặt, gằn giọng nói: "Mày là Thời Dạ phải không? Nhìn mặt mũi sáng sủa thế kia, chắc chắn là loại sở khanh rồi! Nhìn xem có quen tao không?"

Thời Dạ bình tĩnh đáp: "Không quen."

Tên đội mũ lưỡi trai hừ lạnh một tiếng: "Không quen tao cũng được, nhưng chắc chắn mày phải quen Tôn Tiểu Mai!"

Thời Dạ: "Không quen."

Tên đội mũ lưỡi trai nghẹn họng: "…"

Tên đàn em phía sau lên tiếng: "Xạo vừa thôi! Chị dâu là hoa khôi top 3 của trường đấy, làm gì có thằng con trai nào không biết! Tao thấy mày đang giả ngu đấy!"

Tên đội mũ lưỡi trai nói: "Đúng đấy, Tiểu Mai ngày nào cũng mang táo đến cho mày, sao mày có thể không quen biết được? Loại trai đểu như mày chắc chắn là dựa vào cái mặt đẹp mã, giở trò PUA (Pick

-up artist – Kẻ thao túng tâm lý) với con gái nhà người ta chứ gì? Tao cảnh cáo mày, đừng có ve vãn Tiểu Mai nữa, đừng có nói chuyện với cô ấy nữa, sớm muộn gì cô ấy cũng là bạn gái tao!"

Thời Dạ chỉ đáp lại một chữ: "Ồ."

Tất cả mọi người: "…"

Thời Dạ không nghe được bất kỳ thông tin hữu ích nào từ miệng bọn chúng.

Cái tên của con người đối với cậu mà nói là thứ không cần phải ghi nhớ, vì vậy cậu liếc nhìn bọn chúng, thấy bọn chúng có vẻ như không còn gì để nói nữa, liền lách người đi qua.

Không ngờ, tên đội mũ lưỡi trai bỗng chốc nổi cơn thịnh nộ: "Thằng nhãi này, thái độ của mày là sao hả?"

Hắn ta liền đưa tay ra, túm lấy vai Thời Dạ.

Khoảnh khắc tiếp theo, không ai nhìn rõ chuyện gì đã xảy ra.

Chỉ nghe thấy một tiếng "bịch" nặng nề, tên đội mũ lưỡi trai đã xoay người 180 độ giữa không trung, ngã nhào xuống đất.

Đó là một cú quật qua vai, nhanh như chớp.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!