Hồi đó, đám sinh viên chẳng ai để ý đến một sự thật phũ phàng: Nếu virus dễ xử lý thế, sao Đại học D lại để nguyên cái cơ sở dữ liệu lõi (core database) bị sập từ đầu năm học đến giờ?
Chiều hôm ấy, sau buổi tham quan, Uông Cốc vừa thỏa mãn, vừa trầm ngâm trở về ký túc xá, quay sang nói với Nhan Giai Thụy: "Anh Carry ơi, hình như server trường mình dính virus rồi."
Nhan Giai Thụy đang mải mê combat game, tai đeo headphone, nghe vậy cũng chẳng thèm quay đầu lại: "Ôi dào, trường mình dân IT đầy ra đấy, lo gì."
Uông Cốc lại nói: "Anh khóa trên cũng bảo có chuyện rồi."
Nhan Giai Thụy: "Rồi rồi, không sao đâu."
Uông Cốc: "Dạ ca cũng bảo có chuyện rồi, mà ông ý nói hẳn một câu ba chục chữ."
Nhan Giai Thụy: "Cái đ… Virus gì mà ghê thế?!"
Uông Cốc: "…"
Nghĩ lại thì, Thời Dạ không đi chung với bọn họ về ký túc, mà lại mất tăm mất tích.
Uông Cốc ngồi phịch xuống, bắt đầu buôn chuyện với Nhan Giai Thụy: "Tuy là tôi chả hiểu gì, nhưng mà nghe Dạ ca với anh khóa trên nói là không giải quyết được, cái virus này nó có thể khóa database trường mình lại rồi tống tiền một mớ."
Nhan Giai Thụy nghe xong liền quẳng cả game, quay phắt lại: "Ê ê, tôi thấy trên FB rồi này, có phải cái virus tống tiền [1]"Badguy" không?"
Uông Cốc: "Hả?"
Nhan Giai Thụy nói: "Sáng nay tôi mới đọc! Báo chí chưa đưa tin đâu, mà nhân viên công ty tự đăng lên ấy, database của công ty Raian bị khóa, bọn hacker tống tiền hai triệu đô la!"
Uông Cốc ngơ ngác, Nhan Giai Thụy liền diễn tả: "Raian là một công ty game khủng đấy, ngày nào cũng hốt bạc. Mà cái virus này láo thật, nó chả thèm ăn cắp dữ liệu, nó chỉ khóa không cho công ty dùng thôi – Giống kiểu thằng ăn trộm nó không lấy xe đạp của cậu, mà nó khóa mẹ nó lại bằng mười cái khóa, bắt cậu đưa hai trăm nghìn nó mới đưa chìa, không thì thôi khỏi đi xe luôn!"
Uông Cốc bừng tỉnh đại ngộ, cuối cùng cũng hiểu được cái cơ chế trời đánh của virus tống tiền.
Uông Cốc nghĩ một lát, hỏi Nhan Giai Thụy: "Thế trường mình đỉnh thế, phải giải mã ngon ơ chứ? Tôi thấy mấy ông hacker hack tài khoản các kiểu, cũng nhanh lắm mà."
"Khác nhau hoàn toàn nhé." Nhan Giai Thụy gãi đầu gãi tai, "Chắc năm hai bọn mình sẽ học về mật mã. Đại khái là mật khẩu người dùng thì có thể dò ra được, vì nó có mỗi tí tẹo, dài lắm thì cũng chỉ vài chục ký tự là cùng. Nhưng mà dữ liệu bị khóa thì bó tay, cả đống GB (Gigabytes), mà bọn nó dùng thuật toán không thể giải mã được ấy, thì đến thánh cũng chịu."
"Trời ạ," Uông Cốc thốt lên, "Có thuật toán giải mã nào mà không thể phá được à?"
Nhan Giai Thụy nói: "Tôi cũng chả biết thuật toán cụ thể là cái gì, nhưng mà thuật toán mã hóa bây giờ xịn lắm, lý thuyết thì giải được, nhưng mà thực tế thì khó như lên trời, cho nên người ta mới dùng để mã hóa đấy."
Uông Cốc cố gắng nhớ lại lời Thời Dạ, nói: "Hình như có cái thuật toán gì mà "AES" ấy nhỉ? Sao lại chỉ giải được trên lý thuyết thôi?"
"Đúng đúng! Tôi cũng nhớ mang máng cái tên này!" Nhan Giai Thụy reo lên, "Cái loại thuật toán hiện đại này mà không có key (khóa) thì chỉ có ba cách để giải: Một là, siêu máy tính "Thiên Hà" nó phải tính vài trăm năm; Hai là, đợi đến lúc nào máy tính lượng tử ra đời, dùng nó tính cũng được; Ba là, cụ Marx hiện hồn…"
Uông Cốc: "… Thế chẳng phải là bó tay rồi à."
Nhan Giai Thụy dang hai tay ra: "Chứ sao đến Dạ ca cũng phải bó tay."
Uông Cốc: "…" Quả không hổ danh là fan cuồng số một của Dạ ca.
Trong lúc đám sinh viên còn đang mơ mơ màng màng thì giới IT Hoa Quốc đã chao đảo vì con virus này.
Virus máy tính "Badguy", hay còn gọi là "Tên xấu xa", không biết từ bao giờ đã âm thầm lây lan trên Internet, tấn công rất nhiều máy chủ quan trọng, bao gồm cả các tập đoàn lớn, trường học, bệnh viện, và thậm chí là cả cơ quan chính phủ.
Con virus này ẩn mình trên mạng từ rất lâu, cho đến ngày 1 tháng 9, ngày tựu trường quan trọng, nó mới bất ngờ bùng phát!
Máy tính bị nhiễm virus sẽ ngay lập tức khởi động lại, sau đó hiện lên màn hình xanh chết chóc, trên đó hiển thị một đoạn thông báo bằng nhiều thứ tiếng:
[(Tiêu đề) Ôi không, tập tin của bạn đã bị mã hóa!
Thanh toán được khởi tạo vào lúc 18:00:00 ngày 1 tháng 9, bạn còn 06:23:59:28 (đồng hồ đếm ngược) để hoàn tất thanh toán, nếu không tập tin của bạn sẽ bị xóa vĩnh viễn!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!