Chương 68: (Vô Đề)

Rèm cửa vẫn khép, trong phòng vẫn còn tối.

Thang Chấp mơ màng nằm trong chăn. Từ Thăng đã không còn nằm bên cạnh cậu nữa rồi. Tiếng bàn phím gõ lạch cạch vừa nhẹ nhàng vừa nhanh nhẹn không biết từ đâu truyền tới.

Thang Chấp chưa mở mắt, nằm thêm một lúc nữa, nghe thấy giọng Từ Thăng nói chuyện.

Từ Thăng đè thấp giọng, nói "Được" và "Có thể".

Thang Chấp chậm rãi ngồi dậy, nhìn thấy Từ Thăng ngồi trên sô pha cách đó không xa.

Có thể là anh phát giác ra Thang Chấp đã dậy, động tác gõ bàn phím của Từ Thăng dừng lại, anh nhìn về phía Thang Chấp, tiện thể gập laptop lại, đặt sang một bên, nói với người trong điện thoại "Lát nữa rồi nói", sau đó tháo tai nghe xuống, đứng dậy, đi về phía cậu.

Từ Thăng hình như đã ăn mặc chỉnh tề, còn áo ngủ trên người Thang Chấp vì quá thùng thình, hai bên vai đều rớt xuống, mắc trên cánh tay.

Thang Chấp uể oải kéo lên mặc đàng hoàng.

"Dậy rồi sao?" Từ Thăng đi đến bên giường, hỏi Thang Chấp.

Thang Chấp không nhìn rõ gương mặt Từ Thăng, ánh mắt cũng không có tiêu cự, "ừm" một tiếng.

Cậu cảm thấy cả người mình đều khó chịu, nhưng không muốn bỏ lỡ buổi hẹn hò với Từ Thăng, vì Thang Chấp trước giờ chưa từng hẹn hò.

"Hôm nay đi đâu đây…" Thang Chấp hỏi Từ Thăng, "Anh có nơi nào muốn đi không?"

Hôm qua trước khi vào giấc, cậu nghĩ có lẽ Từ Thăng sẽ muốn đi trung tâm thiên văn trong thành phố, nhưng có thể anh cũng không thích.

Vì Từ Thăng dường như không có bất kì thú vui gì ngoài công việc, thứ duy nhất anh thích có lẽ chỉ có bộ mô hình trong phòng thay đồ.

Thang Chấp vẫn chưa hỏi thử, Từ Thăng đột nhiên nói với cậu: "Anh đã bảo Giang Ngôn đặt nhà hàng rồi."

Advertisement / Quảng cáo

"Là nhà hàng thủy cung." Từ Thăng nói tiếp.

Thang Chấp nghĩ một lúc mới nhớ ra, hỏi Từ Thăng: "Là nhà hàng lần trước anh hẹn với người ta phải không?"

Từ Thăng hơi nghẹn lời, lát sau mới nói: "Ừm, lúc đó anh có nói sẽ dẫn em đi."

Thang Chấp giật mình mấy giây, tâm trạng hơi phức tạp, hỏi ngược lại anh: "Có sao?"

Không phải là cậu không nhớ, mà là không muốn đi lắm.

Từ Thăng nói "Có", Thang Chấp cũng không nói nữa.

Chắc là phát hiện Thang Chấp không muốn lắm, anh hỏi Thang Chấp: "Muốn đổi không?"

Dừng lại một chút, anh nói tiếp: "Anh tưởng là em muốn đi."

"…" Thang Chấp ngồi trong bóng tối, không biết nên nói cái gì.

Nếu như không phải Từ Thăng nhắc trước, Thang Chấp hoàn toàn không nghĩ tới nơi này.

Vì cả cái hôm Từ Thăng hẹn với Triệu Thiều, Thang Chấp dường như đều không có hồi ức gì tốt đẹp, kéo theo cậu cũng không có hứng thú gì với nhà hàng này.

Cuối cùng Thang Chấp phải "thỉnh giáo" Từ Thăng để biết sự thật: "Tại sao lại nghĩ em muốn đi?"

Trong lúc nói chuyện, Từ Thăng duỗi tay ấn nút mở rèm cửa ra một chút, sắc trời ảm đạm từ bên ngoài rọi vào phòng.

Thang Chấp đã nhìn rõ Từ Thăng, Từ Thăng chắc là cũng nhìn rõ Thang Chấp rồi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!