Chương 66: (Vô Đề)

Thang Chấp từ phòng thay đồ đi về giường, chưa nghĩ lung tung được bao lâu thì Từ Thăng đã đẩy cửa bước vào.

Trên sàn phản chiếu ánh sáng từ hành lang bên ngoài rọi vào, trong ánh sáng đó có bóng dáng của Từ Thăng.

Thang Chấp nghe thấy tiếng Từ Thăng vào phòng, ngồi bất động, đợi một lát, Từ Thăng xuất hiện trong tầm mắt cậu.

Sau lưng Từ Thăng là ánh sáng, trông anh rất cao lớn, bởi vì xuống lầu nên đã ăn mặc chỉnh tề, không giống như Thang Chấp, chỉ khoác một cái áo ngủ vừa lấy trộm của Từ Thăng.

"Sao ngồi đó." Từ Thăng đến gần cậu, thấp giọng hỏi.

Thang Chấp nhìn Từ Thăng, bỗng nhiên mặt cậu nóng lên, nhịn không được nói "Từ Thăng".

Từ Thăng chợt khựng lại, cúi người sờ vào gò má Thang Chấp, nói: "Sao thế?"

Mắt anh rất hiền hòa, giọng nói cũng vậy.

Thang Chấp không nghĩ quá lâu, nhắm mắt lại, ngước mặt lên hôn anh. Advertisement / Quảng cáo

Nếu như nói nghiêm túc, Thang Chấp dường như không nhớ nổi khi nào thì mình chủ động hôn Từ Thăng một cách chân chính.

Có lúc là hôn cho có lệ, có lúc là muốn an ủi, có lúc lại là vì dục vọng, hoặc là Từ Thăng yêu cầu.

Thang Chấp cảm thấy trong tiềm thức có lẽ là cậu sợ.

Bởi vì sợ Từ Thăng từ chối, sợ nhìn thấy ánh mắt miệt thị của Từ Thăng, sợ Từ Thăng sẽ quay trở lại dáng vẻ lạnh lùng khi mới vừa quen biết, cậu cho rằng bị động sẽ an toàn hơn.

Môi Từ Thăng lạnh hơn Thang Chấp một chút, nhưng lại rất mềm mại.

Sau khi bị Thang Chấp hôn, anh như giật mình, ngón tay chạm trên mặt Thang Chấp cũng động đậy.

Nụ hôn của Thang Chấp rất ngắn ngủi, chỉ dài hai ba giây đã kết thúc rồi, cậu nhìn Từ Thăng, vì có hơi ngại ngùng, hôn xong liền mím môi lại.

"Không có gì." Cậu nói với Từ Thăng.

Từ Thăng nhìn cậu một lát, dời tầm mắt, nói: "Anh bảo đầu bếp nấu cháo và mì, em muốn ăn cái nào?"

Thang Chấp cảm thấy cách Từ Thăng đổi chủ đề có lúc thật sự chẳng ra làm sao, cố ý nói: "Không muốn ăn."

Từ Thăng giả vờ không nghe thấy, nói: "Chọn một món đi."

"Vậy anh chọn giúp em đi." Thang Chấp nói.

Từ Thăng im bặt.

Anh nhìn Thang Chấp một hồi, Thang Chấp bị anh nhìn đến mức muốn phì cười, vươn tay ôm lấy cổ cậu, tay vừa đặt sau gáy cậu là Từ Thăng hôn xuống ngay.

Nụ hôn của Từ Thăng không giống như của Thang Chấp, mang theo cả hương vị của dục vọng, đè Thang Chấp lại lên giường, kéo áo Thang Chấp ra.

"Tại sao lại mặc áo của anh." Môi Từ Thăng dính lấy môi Thang Chấp.

"Em không có đồ mặc, anh nặng quá đi." Thang Chấp giãy dụa nửa thật nửa giả, giơ tay giữ lấy vai anh, định đẩy Từ Thăng ra.

Từ Thăng vuốt ve từ eo cậu đi xuống, tay Thang Chấp không còn sức lực, tiếp nhận cái hôn của Từ Thăng.

Hôn không bao lâu, Từ Thăng dạng chân Thang Chấp ra, im lặng cởi nút dây nịt, tiến vào cái nơi vừa rút ra không bao lâu.

Thang Chấp không cảm thấy đau, chỉ cảm thấy rất đầy, cậu nắm lấy cánh tay Từ Thăng đang đặt ở hai bên người cậu, theo nhịp ra vào của Từ Thăng, phát ra tiếng rên rỉ khẽ khàng.

Từ Thăng đưa đẩy rất chậm, không dùng nhiều sức, nhưng mà rất sâu, anh vừa đưa đẩy vừa đè xuống, thỉnh thoảng hôn lên môi Thang Chấp.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!