Chương 65: (Vô Đề)

Từ Thăng không hề nghĩ rằng khi anh ôm Thang Chấp lần nữa, lại là vì anh làm Thang Chấp khóc.

Anh rút một tờ khăn giấy, định lau nước mắt cho Thang Chấp, Thang Chấp cứ vùi mặt vào lòng anh không chịu ngẩng lên. Anh dùng ngón tay chạm vào gò má cậu, mặt cậu ướt đẫm.

Bờ vai tựa vào cánh tay anh khẽ run rẩy, Từ Thăng không biết nên làm thế nào.

Anh gọi tên Thang Chấp, nhưng cậu không để ý đến anh.

"Không phải không cho em hỏi." Từ Thăng nói với Thang Chấp. Nhưng Thang Chấp vẫn chưa nguôi ngoai, Từ Thăng chỉ đành ôm cậu như thế, mãi cho đến một lúc lâu sau, anh ôm đến khi Thang Chấp cuối cùng cũng không nức nở nữa, đẩy nhẹ anh ra.

Thang Chấp dùng lực rất nhẹ, cũng không ngẩng đầu lên.

Áo sơ mi Từ Thăng ướt một mảng nhỏ, anh nhìn Thang Chấp đặt tay lên eo, chắc là muốn cài quần lại, nhưng mà tay vẫn cứ run, mãi không cài vào được.

Từ Thăng duỗi tay ra, đè cổ tay Thang Chấp xuống, nói "Để tôi", rồi cài vào cho cậu.

Lúc cài nút quần, các đốt ngón tay Từ Thăng chạm vào làn da ở bụng dưới của Thang Chấp, sợ cậu không vui, không bao lâu đã tránh tay ra, rồi anh giúp cậu kéo vạt áo sơ mi xuống một chút, nói với Thang Chấp "Xong rồi".

Thang Chấp không nói gì, ngước mắt nhìn anh.

Trong mắt cậu vẫn còn rơm rớm nước, vành mắt đỏ bừng, khiến Từ Thăng cảm thấy khó thở. SSTruyen. com ăn cắp đấy mấy con lòn ngu ngục

Từ Thăng không cách nào tự kiềm chế được, chợt cúi đầu, nói với Thang Chấp câu "Xin lỗi", sau đó hôn lên mắt cậu, cũng nhịn không được mà hôn lên môi cậu. echkidieu2029. wordpress. comAdvertisement / Quảng cáo

Thang Chấp không còn sức kháng cự, cũng không đẩy anh ra được, sau hai tháng xa cách, Từ Thăng cuối cùng cũng lại cùng Thang Chấp trao nhau một nụ hôn rất dài, nếm trải mùi vị ngọt ngào trên cơ thể Thang Chấp.

"Từ Thăng." Tay Thang Chấp đặt trên vai Từ Thăng, giữa lúc hôn, mơ hồ gọi tên anh, hơi thở dồn dập cũng giống như là đang rên rỉ.

Từ Thăng không muốn để Thang Chấp nói chuyện, không muốn nghe thấy bất kì lời từ chối nào từ miệng Thang Chấp, nhưng mà anh không giỏi lấy lòng Thang Chấp, chỉ có thể giữ lấy lưng cậu, để Thang Chấp dính chặt vào mình hơn, học theo Tịch Mạn Hương gọi Thang Chấp "Cục cưng", nghĩ như vậy có thể làm Thang Chấp vui vẻ.

Anh hôn Thang Chấp, nói với Thang Chấp: "Trước giờ anh chưa từng đối xử mờ ám với em. Chỉ có em cảm thấy đó là mờ ám."

Từ Thăng cũng cảm thấy rất tiêu cực và tuyệt vọng, anh nghĩ Thang Chấp cũng sẽ nhanh chóng rời khỏi anh như rời khỏi Từ Khả Du.

Đối với Thang Chấp mà nói, anh và Từ Khả Du không khác gì nhau.

Bọn họ đều có ham muốn cá nhân không thể cho ai biết, đều cho rằng bản thân tìm thấy tình yêu từ trong đôi mắt Thang Chấp, ảo tưởng sẽ có một ngày được Thang Chấp tỏ tình.

Chỉ là Từ Thăng có năng lực hơn Từ Khả Du, trong khi Từ Khả Du thu thập được vật phẩm cá nhân của Thang Chấp, còn Từ Thăng thì chiếm hữu được cơ thể của cậu.

Bàn tay Thang Chấp đang sờ vai Từ Thăng trượt xuống cánh tay anh, khẽ đặt lên đó, bàn tay cậu rất nóng, cũng rất mềm mại, khiến Từ Thăng mất đi tự tôn.

"Thang Chấp…" Từ Thăng giữ eo Thang Chấp, đẩy Thang Chấp ra một chút, để Thang Chấp ngồi trên mép bàn.

Anh nói với Thang Chấp: "Xin lỗi em."

Từ Thăng chẳng biết phải yêu đương làm sao, làm sao để Thang Chấp vui, trước giờ anh chưa từng muốn chọc cho Thang Chấp khóc nhưng Thang Chấp vẫn khóc, anh cho rằng Thang Chấp thích anh, thích đến mức không cần cả tính mạng, cuối cùng vẫn là anh sai.

Anh hoài nghi trước giờ Thang Chấp ở bên anh chưa từng cảm thấy vui vẻ, nhưng sự ích kỉ và chủ nghĩa vị kỷ của anh luôn chiếm thế thượng phong. Anh muốn Thang Chấp, biết mình không thể nào từ bỏ cậu, vì thế anh lại học theo Tịch Mạn Hương, gọi Thang Chấp giống như là người thân với Thang Chấp nhất: "Cục cưng."

Giống như gọi Thang Chấp như vậy, là có thể an ủi cảm xúc của cậu, làm Thang Chấp yêu anh như yêu mẹ của cậu.

"Anh thật sự nghiêm túc." Từ Thăng nói, "Anh không hề mờ ám với em."

Anh lùi ra phía sau một chút, để có thể nhìn rõ cả khuôn mặt cậu, nước mắt của Thang Chấp đã bay hơi đi bớt rồi, môi bị Từ Thăng hôn đến đỏ ửng, mặt cũng hơi đỏ lên, nhưng trông có vẻ không tức giận như Từ Thăng nghĩ, chỉ là hình như có hơi căng thẳng, khiến Từ Thăng tìm lại được chút tự tin thường ngày.

"Thang Chấp…" Từ Thăng hôn lên trán Thang Chấp, quan sát biểu cảm của cậu, lại hôn lên môi cậu, dưới tình huống Thang Chấp không thể nào từ chối, anh hỏi, "Nếu em không ghét anh, có thể suy nghĩ về việc ở bên anh không."

Thang Chấp không cho Từ Thăng đáp án ngay, giống như trong dự đoán của anh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!