Từ Thăng dừng xe thì rất chậm nhưng xuống xe lại rất nhanh.
Thang Chấp vẫn còn đang băn khoăn câu nói "Không có nhà tân hôn" của Từ Thăng chưa kịp phản ứng được thì Từ Thăng đã đi vòng sang bên ghế phụ lái, mở cửa cho cậu.
"Ngây ra đó làm gì." Từ Thăng hỏi Thang Chấp.
Thang Chấp nhìn Từ Thăng, chần chừ chớp chớp mắt, không nói gì.
Từ Thăng đối mắt với cậu, cũng ngẩn người ra, chắc là cảm thấy động tác của Thang Chấp quá chậm, cho nên anh hắng giọng, dời tầm mắt, cúi người tháo dây an toàn cho cậu.
Hơi ấm trên người Từ Thăng mang theo mùi hương chỉ thuộc về anh, giống như một tấm đệm mềm mại đè lên nửa thân trên của Thang Chấp, khiến cậu nảy sinh cảm giác nghẹt thở như ảo giác.
Thang Chấp nhìn sườn mặt gần trong gang tấc của Từ Thăng, nghe tiếng dây an toàn được gỡ ra, rồi nhìn anh tránh ra.
"Đi thôi." Từ Thăng quay đầu không nhìn Thang Chấp nữa, chỉ nói với cậu.
Thang Chấp xuống xe, đi theo sau Từ Thăng.
Quản gia đứng đợi ở cửa, vẫn giống y như hơn hai tháng trước, nhưng khi Thang Chấp đi vào mới phát hiện căn nhà đã thay đổi rất nhiều.
Có một vài đồ đạc đã được thu dọn, phòng khách trở nên rộng thoáng.
Mấy bức tranh, bình hoa, giàn hoa ở huyền quan và phòng khách, đồng hồ ở gần lò sưởi, bức phù điêu trên tường, đều đã bị dọn đi hết rồi.
Advertisement / Quảng cáo
Một vài nhân viên chuyển nhà đứng gần sô pha đang đóng gói đồ đạc, gói những món đồ dễ vỡ lại rồi cho vào hộp gỗ.
Nhân viên thấy Từ Thăng đi vào, kính cẩn chào hỏi anh, một người trưởng nhóm trong đó nói với Từ Thăng: "Từ tiên sinh, những món đồ ở nhà dưới chiều nay là có thể chuyển đi."
Từ Thăng gật đầu với anh ta, không nói gì.
Thang Chấp liếc cảnh sắc bên ngoài cửa kính, hồ nước vẫn không khác gì trước khi cậu đi.
Nước hồ màu sẫm, núi màu xanh nhạt, bầu trời âm u.
Những gợn sóng bị gió thổi qua cũng đều thấy ảm đạm, giống như ngọn núi và căn nhà mà Thang Chấp không thích này, đều tối tăm, mờ mịt, và trầm lặng.
"Thang Chấp."
Có lẽ Từ Thăng phát hiện cậu vẫn đứng nguyên tại chỗ, quay đầu nhìn cậu, gọi tên cậu.
Thang Chấp thu tầm mắt lại, nhanh chân bước đến chỗ Từ Thăng.
"Từ tổng." Thang Chấp gọi anh.
Từ Thăng đi chậm hơn một chút nữa, nghiêng mặt nhìn Thang Chấp, nói "Hửm".
Thang Chấp hỏi: "Nhà trong nội thành của anh ở đâu?"
Từ Thăng đi sóng vai với cậu, cánh tay khẽ chạm chạm Thang Chấp, Thang Chấp vẫn luôn nhìn Từ Thăng, cảm thấy Từ Thăng sẽ lại nói với cậu "Liên quan gì đến em" hoặc là "Em hỏi cái này làm gì", cậu liền bổ sung một câu: "Anh nói tôi biết đi."
Từ Thăng liếc Thang Chấp một cái, đi thêm mấy bước nữa, nói ra tên một địa danh.
Chỗ đó không xa chung cư Thang Chấp đang ở, nhưng mà Thang Chấp cũng không còn ở Tân Cảng lâu nữa, bởi vì cả cậu và mẹ cậu đều không thích nơi này.
Tuần sau Thang Chấp sẽ dẫn mẹ đến Grand Rapids thăm thú, nếu như bà thích nơi đó, cộng thêm mọi chuyện thuận lợi, trước cuối năm Thang Chấp cũng sẽ chuyển nhà.
Vì thế nên Thang Chấp không phát biểu ý kiến gì về địa chỉ mới của Từ Thăng, cùng Từ Thăng đi lên cầu thang.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!