Sau này khi nhớ lại, Thang Chấp nhận thấy những ngày chuẩn bị đám cưới với Từ Khả Du, dường như là khoảng thời gian nhàn hạ nhất của cậu từ khi sinh ra tới giờ.
Cậu trở thành chồng hợp pháp của Từ Khả Du, em rể hợp pháp của Từ Thăng, chỉ là vẫn ngủ ở phòng cho khách, giống như một món đồ chơi Từ Thăng dỗ cho Từ Khả Du vui, tính thực dụng không cao, nhưng ưu điểm là gọi lúc nào có mặt lúc đó.
Từ Khả Du có yêu cầu rất cao với đám cưới này, muốn chuẩn bị nhiều thứ rườm rà.
Cô muốn một đám cưới đẹp như mơ, phải là đẹp nhất thành phố này, thợ quay phim cũng phải lựa chọn thật tỉ mỉ. Từ Khả Du không có bạn bè, nên chuyện gì cũng muốn Thang Chấp đi chọn cùng cô.
Cũng may đi chọn đồ với Từ Khả Du cũng không quá khó khăn, Thang Chấp chỉ cần đi bên cạnh cô, gật đầu mù quáng, thỉnh thoảng thay cô quyết định là được. echkidieu2029. wordpress. com
Một buổi sáng cuối tháng hai, Từ Khả Du bắt đầu thực hiện kế hoạch chạy bộ sáng sớm, cô muốn một thân hình thon gọn trong hôn lễ.
Đêm trước ngày chạy bộ, Giang Ngôn gọi điện thoại cho Thang Chấp, hỏi Thang Chấp tình hình ban ngày, rồi nói với cậu, bản thân cậu ta làm cho Từ Thăng tám năm, chưa bao giờ thấy tiểu thư vận động, càng không ngờ chỉ vì kế hoạch chạy bộ này mà còn tìm cậu ta mời người hướng dẫn, mỗi tuần phải đến nhà ba lần. Ếch Kì Diệu không có wattpad
Thang Chấp không tiếp lời, Giang Ngôn cuối cùng cũng tỏ rõ ý định: "Từ tiên sinh nói, sáng mai cần Thang tiên sinh chạy bộ cùng tiểu thư."
Từ Thăng và Thang Chấp sống dưới cùng một mái nhà, vậy mà chuyện gì cũng nhờ Giang Ngôn truyền đạt, thật sự là phiền phức không cần thiết.
Có lắm lúc, Thang Chấp muốn đi nói với Từ Thăng, không cần quá lo lắng, cậu cũng không vã đến mức đó, nhưng mà nghĩ đến có thể sẽ bị Từ Thăng trừng mắt, vẫn bỏ qua suy nghĩ này.
Nói là chạy bộ sáng sớm, Từ Khả Du lại dậy khá muộn.
Advertisement / Quảng cáo
Thang Chấp đã xuống lầu, đợi từ bảy giờ đến tám giờ, cô mới mặc một bộ đồ thể thao màu hồng, tóc cột đuôi ngựa, đi xuống lầu.
Hai người bắt đầu chạy từ ven hồ, chạy được hai mươi phút, một chàng thanh niên cũng chạy bộ buổi sáng đi tới.
Chàng thanh niên này giống Từ Thăng ba phần, nhưng ngũ quan không sắc sảo như Từ Thăng, cũng thấp hơn Từ Thăng một chút.
Hắn nhìn Từ Khả Du và Thang Chấp, đầu tiên là ngẩn người, gọi Từ Khả Du một tiếng, sau đó chạy đến trước mặt bọn họ, im lặng đánh giá Thang Chấp mấy giây, nghiêng đầu cười nói với Từ Khả Du: "Khả Du, anh trai em không có thời gian, mà sao em cũng không dẫn (người yêu) tới cho anh xem."
Từ Khả Du cười với anh ta, không tiếp lời.
Chàng thanh niên giống như đã biết rõ tính cách Từ Khả Du, tự biên tự diễn: "Cũng sắp kết hôn rồi mà còn thẹn thùng sao." đọc wattpad coi chừng học ngu
Hắn không nói chuyện với Thang Chấp, vờ như là không nhìn thấy Thang Chấp, chỉ phất tay với Từ Khả Du, rồi tiếp tục chạy về phía trước.
"Đó là anh họ của em…" Từ Khả Du nhỏ giọng nói với Thang Chấp, "Là con trai của bác cả."
Thang Chấp gật đầu, rồi quay đầu liếc một cái, phát hiện chàng thanh niên lấy điện thoại ra, hình như đang gõ điện thoại. đọc SSTruyen. com coi chừng bị ngu
Trong quá trình chạy bộ tiếp sau đó, Thang Chấp gặp được không dưới năm người thân của Từ Khả Du cũng chạy bộ, biểu hiện y như chàng thanh niên kia, chào hỏi với Từ Khả Du, và cũng làm như không thấy Thang Chấp.
Giống như Thang Chấp là một người dị dạng mọc ra cái đầu từ trong bình hoa của đoàn biểu diễn xiếc thú.
Những người láo nháo ồn ào đi đến bên cạnh Thang Chấp liền bất động, hai chân như bị đóng đinh trước sân khấu của Thang Chấp, chỉ dám dùng khóe mắt liếc cậu.
Có thể là vì bình thường không thích vận động, không được bao lâu, Từ Khả Du chạy không nổi nữa.
Thang Chấp cùng cô quay về, đi được mấy bước, Từ Khả Du không muốn đi nữa, muốn Thang Chấp cõng, Thang Chấp cũng cõng.
Thời tiết oi bức, khí áp rất thấp, Từ Khả Du ôm cổ cậu, nặng nề đè lên lưng Thang Chấp.
Đi được vài bước, anh họ của Từ Khả Du dẫn theo một đám quần chúng, giống như đang đi bộ tập thể dục, lớn tiếng cười hi hi ha ha, nhìn thấy Thang Chấp cõng Từ Khả Du, cả tập thể liền im bặt.
Một đứa con gái khá cao dẫn đầu cười trước, cô cười ngửa tới ngửa lui, la lên với Từ Khả Du: "Khả Du, khi nào chỉ em cách "cưỡi" chồng nha!"
Từ Khả Du hình như có hơi căng thẳng, ôm chặt Thang Chấp, vùi mặt vào khe hở cánh tay, không ngẩng đầu cũng không trả lời.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!