Chương 50: (Vô Đề)

Mặc dù không muốn thừa nhận, tâm trạng Từ Thăng đêm nay không tốt lắm.

Gương mặt bình thản của mẹ đang nằm trong linh cữu, và ánh mắt quan sát của Từ Hạc Phủ cách đó không xa, đem đến cho Từ Thăng một nỗi đau tuy rằng rất nhỏ nhưng không thể bỏ qua.

Phần lớn thời gian, cảm giác đau của Từ Thăng dường như đã bong tróc, anh đã phó thác mẹ mình cho một viện hộ lý đặc biệt chăm sóc.

Khi nhìn thấy bà nhắm mắt nằm trong lồng kính, Từ Thăng cũng cảm nhận được một chút mất mát nho nhỏ, giống như cảm nhận được cơn đau từ viện hộ lý xa xôi lọt vào tra tấn mình.

Nhưng cảm giác bất lực và mất mát, sau vài ba giây thăm hỏi anh liền biến mất.

Từ Thăng nảy sinh ba suy nghĩ không phân trước sau, muốn lập tức đi làm, muốn ở một mình với Thang Chấp, muốn cùng Thang Chấp đến bệnh viện thăm Từ Khả Du.

Thang Chấp ngồi bên cạnh Từ Thăng, quan tâm nhìn anh rất nhiều lần.

Thang Chấp là người duy nhất quan tâm Từ Thăng ở trong linh đường, đem đến cho không gian yên tĩnh và u ám này một chút độ ấm và màu sắc.

Từ Thăng không khỏi nghĩ đến nếu như mẹ anh biết người Thang Chấp quan tâm thật ra là Từ Thăng, bà sẽ lựa chọn đứng về phe anh, hay là thiên vị Từ Khả Du.

Anh không có cơ hội được biết đáp án nữa rồi.

Hơn mười một giờ, linh đường chỉ còn lại Từ Thăng, Thang Chấp và vợ chồng Từ Cẩn.

Anh nhận được một tin nhắn từ luật sư của mẹ, hy vọng khi nào anh thấy tiện thì hãy gọi lại, Từ Thăng liền bước ra khỏi linh đường, gọi cho đối phương.

Mong mảnh sân được bao phủ bởi bóng đêm, không khí hơi lạnh, khiến Từ Thăng tỉnh táo hơn một chút. Advertisement / Quảng cáo(bygoogle = window. bygoogle || []). push({});

Rất nhanh liền có người bắt máy, luật sư hình như hơi bất ngờ về tốc độ gọi lại của Từ Thăng, liền hỏi thăm anh, tối mai đọc di chúc thì có tiện không, cũng nói với anh về thời điểm di chúc có hiệu lực và thời gian chuyển giao cổ phần.

Bên phía luật sư vô cùng yên tĩnh, không có tiếng động. Tiếng rừng cây bách xào xạc giống như đang thuật lại hình dáng cảnh đêm, ngưng đọng cùng sương đêm.

Từ Thăng cũng bình tĩnh bàn bạc với luật sư, trong lòng cũng có dự tính về những thời điểm quan trọng sau khi chuyển giao cổ phần.

Cúp điện thoại, Từ Thăng quay người lại, đúng lúc nhìn thấy Từ Cẩn từ trong đi ra.

Từ Thăng cất điện thoại, lễ phép gọi ông: "Bác cả."

Từ Cẩn cũng cười với anh, lấy từ trong túi áo ra một bao thuốc, đưa cho anh một điếu, Từ Thăng phất tay từ chối, ông liền tự đốt một điếu.

Từ Cẩn thích hút loại thuốc có hàm lượng hắc ín cao, mùi khói xông cả người, Từ Thăng lùi một bước, định quay lại linh đường, Từ Cẩn gọi anh lại.

"Từ Thăng…" Mặt ông ẩn sau làn khói, giọng cũng thô ráp.

Từ Thăng quay người lại, Từ Cẩn đến gần anh: "Bác sẽ nhanh chóng có tiền trả cho con."

Hồi ông còn trẻ cũng không tính là cao, năm tháng và thói quen buông thả khiến lưng ông càng còng đi, Từ Thăng chỉ có thể cúi xuống mới nhìn được ông.

"Vậy thì tốt." Từ Thăng ôn hòa nói.

Tay đang cầm thuốc của Từ Cẩn dời ra xa, khói theo gió bay đi, hai người đối mắt nhìn nhau một giây, không biết làm sao, Từ Cẩn co quắp lại, môi mấp máy, lại nói: "Nhưng mà…"

"Có một số tiền nhỏ…" Ông nhả khói, nói, "Con phải xoay sở cho bác vài ngày."

"Nếu việc làm ăn của bác không xoay sở được, chúng ta đều không vui." Ông nói.

Từ Thăng ôn hòa nhìn Từ Cẩn, nhìn một lúc, thành khẩn nói: "Bác à, con có bao nhiêu đều giúp bác hết rồi. Nếu như ra ngoài mượn nữa, ông ngoại sẽ biết đấy."

Từ Cẩn nghẹn lời, lát sau đột nhiên nói: "Di chúc của mẹ con, sẽ nhanh chóng có hiệu lực thôi."

Lời ông nói không hề khiến Từ Thăng bất ngờ, nhưng mà cũng không muốn trả lời, nhìn ông chằm chằm không nói gì.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!