Dưới sự nỗ lực không ngừng của Thang Chấp, ngày thứ năm kể từ khi đến nhà họ Từ, cuối cùng cậu cũng gặp được luật sư.
Từ Khả Du và Từ Thăng từ sáng sớm đã ra ngoài, nghe nói là cùng ông ngoại đi bộ đường xa.
Hai rưỡi chiều, trợ lý Giang dẫn luật sư tới.
Luật sư chừng hơn bốn mươi tuổi, ánh mắt kiên nghị, dáng người nhỏ thó, mặc một bộ đồ tây vừa người.
Anh ta đi đến trước mặt Thang Chấp rồi chìa tay ra: "Thang tiên sinh, chào cậu, tôi là Chung Duệ."
Thang Chấp bắt tay với anh ta, trong lòng nhất thời ngổn ngang trăm mối suy nghĩ.
Hồi năm nhất ở lớp pháp luật, Thang Chấp đã nghe tới tên Chung Duệ từ miệng giáo sư.
Lúc đó cậu còn từng nghĩ, nếu như khi mẹ cậu ra tòa có thể được Chung Duệ biện hộ cho bà, có phải là mọi chuyện đã khác rồi không.
Nhưng mà đây chỉ là suy nghĩ chợt lóe lên trong đầu, Thang Chấp hiểu, phí biện hộ của Chung Duệ là cái giá trên trời mà cậu chẳng thể nào trả nổi, dù cậu có bán thân cũng không bằng được số lẻ.
Không ngờ sau mấy năm, cậu thật sự được gặp luật sư Chung.
Sau khi giới thiệu đơn giản hai người với nhau, Giang Ngôn liền ra ngoài, để Thang Chấp và Chung Duệ ở trong phòng nói chuyện.
Chung Duệ mang cho Thang Chấp một xấp tài liệu anh ta đã chuẩn bị, tìm ra tất cả những quyết định không thỏa đáng trong phán quyết, đưa ra nhiều ý kiến chuyên môn, mang lại cho Thang Chấp khả năng xin xét xử lại, và tự tin mà trước đó cậu chưa từng có.
Khi tiễn Chung Duệ đi, Thang Chấp có chút ngẩn ngơ, cậu cảm thấy giấc mơ trở thành hiện thực quá nhanh, nhanh đến độ không thật lắm, lại cảm thấy mặc dù tính cách Từ Thăng rất tệ, xem thường cậu, nhưng lại không nói điêu.
Advertisement / Quảng cáo
Hoặc có lẽ là Từ Thăng thật sự có thể cho cậu và mẹ cậu gặp nhau ngoài trại giam.
Nhìn xe Chung Duệ đi xa, cậu ngồi trên ghế dựa trong vườn hoa cạnh hồ một lúc, ngẩn người nhìn chằm chằm cái hồ không biết tên.
Từ khi Thang Chấp về Tân Cảng, bước vào căn nhà kiểu Tây này cho đến bây giờ, hình như chưa từng thấy mặt trời, thời tiết cứ luôn u ám.
Mặt hồ ánh lên không khí trầm lặng, bọt nước có khi dập vào những đám cỏ ven hồ, có khi lại lặn tăm.
Mùi tanh nhẹ của nước hồ theo gió bay tới, cùng với mùi hương cỏ chua me từ trong nhà, hòa quyện vào nhau.
Ngày thứ năm này, cậu không đi đâu cả, chỉ loanh quanh trong nhà hoặc ngồi yên, tán gẫu với Từ Khả Du, mỗi phút mỗi giây đều thấy khó khăn.
Cậu không muốn gặp Từ Khả Du, không muốn gặp bất cứ ai trong cái nhà này.
Nhưng mà từ khi gặp được luật sư Chung, những chuyện mà cậu vốn cảm thấy không thể chịu được, gì mà tự tôn, nhân cách, tất cả đột nhiên đều không còn quan trọng nữa.
Bởi vì so với những thứ này, Thang Chấp càng muốn gặp mẹ hơn.
Đến chập tối, Từ Khả Du và Từ Thăng cùng trở về nhà.
Từ Khả Du đứng ở cửa dịu dàng gọi tên Thang Chấp, Thang Chấp nghe thấy, đứng dậy quay đầu nhìn, Từ Khả Du chạy về phía cậu, tà váy phe phẩy trong không trung. echkidieu2029. wordpress. com
Thang Chấp đoán có lẽ cô cho rằng cậu thích cô mặc màu hồng, bởi thế nên cô mặc đầm hồng năm ngày liên tiếp.
Cô chạy tới trước mặt Thang Chấp, hỏi cậu: "Hôm nay anh đã làm những gì?"
Từ Thăng không nhanh không chậm đi sau cô.
Ánh mắt Thang Chấp lướt qua Từ Thăng, vội vàng đối diện với ánh mắt anh một giây.
Trong ánh mắt Từ Thăng không có bất kỳ cảm xúc nào, giống như đang chuẩn bị đánh giá thành ý cậu đối với Từ Khả Du có xứng đáng với phí mời luật sư hay không.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!