Chương 49: (Vô Đề)

Chập tối sáu giờ, Từ Thăng dẫn Thang Chấp xuống xe, trong ánh hoàng hôn, họ cùng bước vào linh đường của Từ Nhân.

Trên xà treo vải trắng, ảnh chụp khi Từ Nhân còn trẻ được lắp khung đen đặt giữa bàn thờ, bên cạnh ảnh thờ đặt đồ cúng và nhang, giữa linh đường tỏa ra mùi khói và mùi nến nồng nặc.

Từ Thăng vừa vào cửa, đạo sĩ liền bắt đầu tụng kinh.

Từ Hạc Phủ ngồi trong góc, đằng sau là hai thư ký thân cận nhất của ông.

Những người thân đang túc trực bên linh cữu Từ Nhân lần lượt ngẩng đầu lên, nhìn ra ngoài cửa.

Thang Chấp nhìn họ, ai ai cũng đờ đẫn, giống như là ngồi nhiều đến mệt, nhưng vì ngại Từ Hạc Phủ có mặt nên mới phải gắng gượng, không dám thả lỏng.

Từ Thăng thắp hương cho mẹ, quỳ gối trên tấm đệm màu đỏ thẫm, vạt áo vest hơi nhăn lại, đầu từ từ cúi xuống, sống lưng rất thẳng.

Anh quỳ giữa linh đường một lúc, đạo sĩ dừng tụng kinh, Từ Cẩn tới gần anh, đỡ anh đứng dậy.

Thang Chấp đứng đằng sau, nhìn vào bờ lưng của Từ Thăng, không biết mình nên làm gì.

Sau khi Từ Thăng đứng thẳng dậy, quay đầu lại, liếc Thang Chấp một cái, vợ của Từ Cẩn đứng cách đó không xa tiến đến gần Thang Chấp.

"Con rể cũng phải lạy." Bà nhỏ giọng nói. Hình như bà là người lo liệu việc túc trực bên linh cữu, nhanh nhẹn lấy hai cây nhang ra đưa vào tay Thang Chấp. echkidieu2029. wordpress. com

Dáng người bà đẫy đà, mặc một bộ đầm dài màu đen, gương mặt trông hiền lành hơn những người khác trong nhà họ Từ. Bà đốt hương giùm Thang Chấp.

Cây nhang dài màu đỏ sẫm hơi thô ráp, khói trên đỉnh nhang bay lượn lờ, tỏa ra mùi hương gay mũi.

Nhóm đạo sĩ lại bắt đầu tụng kinh.

Tiếng tụng kinh giống như tiếng rên khóc, bao trùm cả linh đường toàn màu đen trắng, thân thích chung quanh giống như những bức tượng sáp trắng bệch, uể oải ủ rũ đứng khắp nơi. virus nCoV sao đáng sợ bằng lũ đọc SSTruyen. com

Thang Chấp bắt chước làm theo Từ Thăng, thắp hương vái lạy cho người mẹ quá cố của Từ Thăng, sau đó cùng Từ Thăng đi đến bên cạnh linh cữu.

Có hai người cháu đứng dậy khỏi ghế cao, nhường vị trí cho bọn họ, một người trong đó Thang Chấp nhận ra, là Từ Ngạn Lộ đón sinh nhật mười tám tuổi cách đây không lâu.

Cô lạnh lùng trừng mắt nhìn Thang Chấp, không nói gì liền đi khỏi.

Linh cữu đặt rất cao, nhưng cao không quá thân người.

Advertisement / Quảng cáo

Từ Thăng không ngồi xuống ngay, anh đứng bên cạnh linh cữu, yên lặng cúi đầu, chăm chú nhìn mẹ trong quan tài. Thang Chấp đứng bên cạnh anh, cũng khẽ liếc mắt nhìn.

Từ Nhân nằm trong quan tài, mặc một chiếc đầm thanh lịch, đôi mắt nhắm lại, giống như đang ngủ vậy.

Thang Chấp từng gặp bà hai lần.

Một lần là khi đăng ký kết hôn với Từ Khả Du, lần khác là vào ngày tổ chức đám cưới. Trước khi đăng ký kết hôn, Từ Nhân và Thang Chấp có nói chuyện một lúc.

Từ Nhân nói chuyện rất nhỏ rất chậm, khiến Thang Chấp cảm thấy bà là một người hiền lành, không nhạy cảm đến mức như Từ Thăng nói.

Lúc đó Từ Thăng đối xử với Thang Chấp còn vô tình hơn bây giờ nhiều, có thể là vì để cảnh cáo Thang Chấp đừng để lộ tẩy, nên cứ luôn nhìn chằm chằm Thang Chấp, làm Thang Chấp căng thẳng, nội dung nói chuyện như thế nào cậu chẳng nhớ rõ, chỉ nhớ bà nói cậu phải đối xử tốt với Từ Khả Du.

Chỉ là cho đến tận bây giờ, Từ Nhân qua đời rồi, Thang Chấp cũng không biết mình có tính là đối xử tốt với Từ Khả Du không, cũng không rõ biểu hiện khi cậu kết hôn là như thế nào, cuối cùng có làm bà và Từ Thăng hài lòng hay chưa.

Từ Thăng chắc là không hài lòng rồi, Thang Chấp phân tâm suy nghĩ. Bởi vì yêu cầu của Từ Thăng khá cao, dễ bất mãn.

Người nhập liệm đã trang điểm cho Từ Nhân, để bà trông có vẻ không khác khi còn sống.

Có lẽ là vì quá gầy, hốc mắt bà rất sâu, xương gò má hơi lồi ra, trông vẫn bệnh tật.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!