Chương 47: (Vô Đề)

Từ Thăng dường như siết chặt tới mức Thang Chấp không thở nổi.

Ở nơi giao nhau ấm áp giữa huyền quan và phòng khách, Từ Thăng cúi đầu, hơi cúi người, dùng tư thế mà Thang Chấp cảm thấy sẽ không thoải mái, giống như khuyết thiếu cảm giác an toàn, ôm chặt lấy eo cậu, cằm tựa lên vai Thang Chấp.

"Bà ấy đang cấp cứu." Từ Thăng bỗng nhiên nói, "Bác sĩ bảo tôi chuẩn bị cho tình huống xấu nhất."

Giọng anh trầm thấp, rõ ràng rất chín chắn cũng rất êm tai, nhưng không hiểu sao cũng có chút đau lòng và bướng bỉnh.

Thang Chấp không biết phải an ủi Từ Thăng làm sao.

Từ Thăng ghé sát vào lỗ tai cậu, chậm rãi hít thở, có một loại đau lòng Thang Chấp không hề quen thuộc từ bụng lan lên ngực. echkidieu2029. wordpress. com

Cậu cảm thấy Từ Thăng có chút đáng thương.

Advertisement / Quảng cáo

Vì sự thần hồn phách lạc không biết từ đâu tới sau khi Thang Chấp đi dạo bên ngoài từ chiều đến tối, hình như cũng vì dáng vẻ Từ Thăng đang cần an ủi, nên cậu chủ động chui vào rọ.

Thang Chấp nghĩ, có thể là vì khi mẹ cậu xảy ra chuyện, Từ Thăng cũng an ủi cậu, cũng có thể chỉ đơn thuần là cậu muốn ôm Từ Thăng.

Thang Chấp khẽ xoa lưng anh, lát sau hỏi: "Vậy bây giờ chúng ta về Tân Cảng phải không?"

Từ Thăng làm thinh một lúc, thấp giọng nói với Thang Chấp: "Vẫn chưa thể về được."

Anh buông lỏng tay, tách ra một chút, cúi đầu nhìn Thang Chấp, sau đó đến gần, hôn lên trán Thang Chấp, nói: "Ngày mai ký kết xong mới đi được."

Từ Thăng hình như đã bình tĩnh lại một chút rồi, biểu cảm trên mặt rất nhạt, khóe môi bằng phẳng, hình như không vì chuyện mẹ đang cấp cứu mà nảy sinh quá nhiều kích động. SSTruyen. com là chó

Thang Chấp nói "Được", Từ Thăng nhìn vào mắt Thang Chấp, lát sau, bỗng nhiên hỏi: "Buổi chiều em đi đâu vậy?"

Thang Chấp giật mình: "Tôi ra ngoài đi dạo."

"Vậy sao?" Từ Thăng rũ mắt nhìn cậu, dừng vài giây, thấp giọng truy hỏi, "Đi lâu như vậy, không đem điện thoại sao?"

Lúc này Thang Chấp mới phát hiện điện thoại của cậu đang nằm trong tay Từ Thăng.

"Ò…" Thang Chấp không rõ nguyên nhân tại sao mình lại căng thẳng, ấp úng nói, "Quên đem."

"Lại lười lên lấy." Cậu bổ sung.

Từ Thăng "Ừm" một tiếng, hỏi cậu: "Đi đâu vậy, đi lâu thế."

Nói thật thì, Thang Chấp cũng không biết mình đã đi những đâu.

Cậu chỉ đi từ con đường này đến con đường khác, mệt rồi thì tìm ghế ngồi một lúc, cuối cùng phát hiện trời đã tối từ lâu, nên quyết định quay về, không biết thân xác đang ở phương nào, gọi xe về khách sạn, xe chỉ chạy mười mấy phút đã đến nơi, mới biết thật ra cậu không hề đi quá xa. sstruyen là đồ súc vật

Thang Chấp không muốn cho Từ Thăng biết tình huống cụ thể, bèn nói đại tên một viện bảo tàng mỹ thuật ở Grand Rapids, nói là đi đến đó.

"Viện bảo tàng mỹ thuật buổi tối cũng mở cửa?" Từ Thăng tiếp tục làm nghiêm trọng, không hề bị cậu lừa.

Thang Chấp ấp úng nói: "Sau đó còn tản bộ xung quanh nữa."

Từ Thăng nhìn cậu, không nói gì, trả điện thoại cho Thang Chấp, nói với cậu: "Lần sau nhớ đem điện thoại."

Màn hình được chạm đến nên bật sáng, Thang Chấp cúi đầu nhận lấy, nhìn thấy có hai tin nhắn chưa đọc, là của Từ Thăng.

Advertisement / Quảng cáo

Từ Thăng ra dấu tay rất kỳ quái, hình như muốn lấy điện thoại của Thang Chấp, Thang Chấp tránh tay ra không đưa điện thoại cho anh, nhanh chóng mở khóa đọc tin nhắn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!