Điện thoại của Triệu Thiều đến rất đột ngột.
Tới gần một giờ chiều, Từ Thăng dẫn Giang Ngôn từ xưởng sản xuất đi ra, đi cùng anh là hai vị quản lý cấp cao của tập đoàn này, đang liên tục trình bày nguyên nhân bãi công với anh.
Từ Thăng không muốn nghe nữa, một là bởi vì việc bãi công ở Michigan rất thường thấy, lần này cũng không tính là nghiêm trọng, chỉ cần thỏa thuận lại với công nhân, giải quyết chỉ là vấn đề thời gian, hai là buổi sáng trước khi ra ngoài, anh đã hẹn sẽ ăn trưa cùng Thang Chấp. echkidieu2029. wordpress. com
Từ xưởng về nội thành Grand Rapids mất hơn nửa tiếng, vì thế bước chân của Từ Thăng rất vội vàng.
Anh cảm thấy nếu như mình về quá muộn, Thang Chấp có vẻ không vui, sẽ ăn rất ít.
Vừa ra khỏi xưởng, Triệu Thiều gọi điện thoại tới.
Từ Thăng không muốn nghe máy lắm, đưa điện thoại cho Giang Ngôn: "Nói tôi đang bận."
Giang Ngôn nghe máy, đột nhiên dừng bước chân, Từ Thăng quay đầu nhìn cậu ta, Giang Ngôn nói khẩu hình với Từ Thăng: "Chủ tịch Từ." SSTruyen. com là chó
Từ Thăng nhíu mày, cầm điện thoại lên, vừa đi về phía trước, vừa lễ phép chào hỏi: "Ông ngoại."
"Từ Thăng, con đoán xem ông đang ở đâu?" Giọng Từ Hạc Phủ đậm chất người Hoa, sang sảng phóng khoáng, giống như đang cố ý khoe cho ai đó coi tình cảm thân thiết của ông với cháu ngoại.
Bước chân Từ Thăng vẫn chưa dừng lại, lễ phép đợi hai giây, hỏi Từ Hạc Phủ: "Houghton?"
"Sai rồi." Từ Hạc Phủ cười lớn, "Ông, Tiểu Thiều và ông Triệu đang trên đường đến thăm biệt thự nghỉ dưỡng kia đây."
"Ông biết con đang ở xưởng." Ông nói với Từ Thăng, "Chuyện bãi công ông có nghe nói rồi, nhưng mà mấy chuyện này đều là chuyện nhỏ, bây giờ con lập tức từ xưởng qua đi, chắc là cũng không trễ hơn bọn ông bao nhiêu đâu. Ông Triệu rất muốn gặp con." đĩ sstruyen ko biết nhục
Từ Thăng khẽ nhíu mày, lát sau, anh nói với Từ Hạc Phủ: "Dạ được."
"Mau chóng xuất phát nhé." Từ Hạc Phủ cúp điện thoại.
Theo như hiểu biết của Từ Thăng về Từ Hạc Phủ, trọng điểm của cuộc điện thoại này là nhắc nhở và uy hiếp, ám chỉ Từ Thăng, ông biết tất cả những chuyện xảy ra ở Grand Rapids.
Nhưng mà trên thực tế, Từ Hạc Phủ lại không phải không biết gì hết như Từ Thăng nghĩ, Từ Thăng cũng không vì thế mà có hành động gì. Advertisement / Quảng cáo
Phiền não của Từ Thăng là không thể kịp thời về Grand Rapids ăn trưa, bây giờ vẫn chưa phải là lúc thích hợp từ chối yêu cầu của Từ Hạc Phủ, mà Thang Chấp còn đang đợi anh.
Đến gần bãi đỗ xe, Từ Thăng bảo Giang Ngôn gọi cho Thang Chấp, còn anh thì gọi cho Từ Cẩn.
Từ Cẩn mới đầu không nghe máy, Từ Thăng lại kiên nhẫn gọi thêm một cuộc nữa, Từ Cẩn mới chịu nhận.
"Bác cả." Từ Thăng gọi Từ Cẩn một tiếng, trực tiếp vào vấn đề, "Hình như bác vẫn chưa trả tiền."
Từ Cẩn ở đầu bên kia ậm ờ, bảo Từ Thăng cho ông ta thêm vài ngày.
Tài xế mở cửa xe cho Từ Thăng, Từ Thăng ngồi vào.
Cách đó không xa Giang Ngôn đã kết thúc cuộc gọi, cũng đi đến.
"Từ Thăng." Từ Thăng không trả lời ông ta, Từ Cẩn liền bắt đầu cầu xin, "Tiền ở công ty cảng nhiều như thế, cho bác mượn thêm một thời gian nữa đi."
Từ Thăng làm thinh vài giây, nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ chậm rãi lùi về sau, nói với Từ Cẩn: "Con sợ nếu bác còn không hoàn trả tiền, ông ngoại sẽ phát hiện đấy."
"Xưởng sản xuất mà con đang thu mua hôm nay vừa bãi công, ông ngoại đã biết rồi, vừa gọi tới hỏi con tình hình." Từ Thăng nói lại cuộc điện thoại của Từ Hạc Phủ cho Từ Cẩn nghe.
Từ Cẩn rất sợ Từ Hạc Phủ, vì thế cuối cùng cũng yên lặng một lúc.
Nhưng mà sau đó, ông ta vẫn ấp a ấp úng nói với Từ Thăng: "Cháu trai à, bác bây giờ thật sự không trả được. Con giúp bác với."
Từ Thăng dựa lên ghế, bỗng nhiên cảm thấy âm nhạc trong xe hơi ồn, bảo tài xế chỉnh nhỏ âm lượng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!