Chương 44: (Vô Đề)

Nửa thân trên của Từ Thăng ướt sũng, cho nên anh dùng phòng tắm của Thang Chấp.

Anh tắm rất nhanh, Thang Chấp mặc đồ ngồi trên giường, da đầu bị phỏng vẫn chưa hết đau, Từ Thăng đã mặc áo choàng tắm bước ra.

Biểu cảm rất chính trực, vừa nhìn là biết anh không "tự giải quyết".

Anh đi thẳng đến chỗ Thang Chấp, nhẹ nhàng cầm tay Thang Chấp lên, kiểm tra băng gạc, hỏi Thang Chấp: "Còn đau không?"

Thang Chấp lắc đầu, nghe thấy có vật gì đó đang rung, xoay mặt nhìn, là điện thoại của Từ Thăng đặt trên tủ đầu giường.

Từ Thăng vẫn còn đang cầm tay Thang Chấp, giống như không hề nghe thấy tiếng, Thang Chấp liền chỉ chỉ lên tủ, nhắc nhở anh: "Từ tổng, điện thoại của anh kìa." echkidieu2029. wordpress. com

Lúc này anh mới bỏ tay Thang Chấp ra, cầm điện thoại lên, nhìn người gọi đến, bắt Thang Chấp nằm xuống đàng hoàng, rồi mới đi ra khỏi phòng cậu.

Thang Chấp nằm xuống rồi, nhưng mà không nghĩ Từ Thăng sẽ quay lại phòng mình.

Advertisement / Quảng cáo

Đợi Từ Thăng đi ra, cậu liền tắt đèn, một mình chui vào trong chăn, bọc mình lại, lòng bàn tay bị thương hướng vào trong, ấp vào ngực, cậu cảm thấy làm như vậy vết thương sẽ không bị đè lên.

Thang Chấp không thể ngủ ngay, nhắm mắt nghĩ lung tung.

Cậu nghĩ đến chuyện vừa nãy trong phòng tắm, nghĩ tại sao Từ Thăng lại cứng như vậy mà còn kéo quần lên, nghĩ đến con đường dài đi ra biển, thảm cỏ xanh mướt ở biệt thự nghỉ dưỡng hồi sáng, nghĩ đến miếng lê hình con thỏ trong đĩa trái cây ở thư phòng Từ Thăng.

Trước khi ý thức rơi vào mơ hồ, cửa phòng Thang Chấp bỗng nhiên mở ra, đèn vàng ngoài phòng khách rọi vào, phủ lên phần sau giường, và cả mặt sàn.

Thang Chấp mở mắt ra nhìn, Từ Thăng đứng ở cửa hình như cũng sững sờ, đứng im mấy giây, thấp giọng hỏi Thang Chấp: "Ngủ rồi à?"

"Vẫn chưa." Thang Chấp khẽ đáp lại, bổ sung thêm, "Sắp ngủ."

Từ Thăng lặng thinh một lát, trước tiên mở đèn trong phòng Thang Chấp.

Đèn không hề chói mắt, nhưng Thang Chấp vẫn nheo mắt lại, sau đó nhìn thấy Từ Thăng đã thay đồ ngủ bước về phía cậu.

"Tối nay tôi ngủ cùng cậu." Từ Thăng nói với Thang Chấp.

Nghe được ý trong lời nói của Từ Thăng, giống như anh cảm thấy Thang Chấp rất hy vọng anh ngủ cùng. đọc SSTruyen. com dễ n*ng lòn

Thang Chấp không nói gì, bởi vì không biết phải nói gì.

Cậu nhìn Từ Thăng ngồi bên giường, liền xốc chăn lên, nhường một nửa cho Từ Thăng.

Sau khi Từ Thăng nằm xuống, anh tắt đèn đi.

Thang Chấp cảm thấy bên cạnh lún xuống, không lâu sau, Từ Thăng ôm lấy cậu. Độ ấm từ cơ thể Từ Thăng bao phủ Thang Chấp, quả thật ấm hơn một chút so với tấm chăn không có sự sống.

Thang Chấp nằm một lúc, xoay người hướng mặt về phía Từ Thăng, đặt bàn tay bị thương lên người Từ Thăng, đặt trán trên cằm Từ Thăng. Từ Thăng ôm chặt eo cậu, hỏi: "Sao vậy?"

Có lẽ là vì xung quanh tối đen như mực, giọng Từ Thăng nghe rất trầm rất rõ ràng.

Thang Chấp không nói gì, Từ Thăng dừng lại một chút, bỗng nhiên nói với Thang Chấp: "Lúc nãy nhận được điện thoại của Chung Duệ, nơi mà mẹ cậu ẩu đả với đối phương vừa vặn là góc chết của camera, nhưng hôm qua ở trại giam có phạm nhân trình báo với giám thị trại giam, bằng lòng làm chứng cho mẹ cậu, là đối phương ra tay trước."

"Nhưng thời gian mở phiên tòa phúc thẩm sẽ phải dời lại." Tay anh đặt trên lưng Thang Chấp, cách lớp áo ngủ mỏng manh, xoa xoa làn da cậu.

Cách dùng từ của Từ Thăng rất bình thường, nhưng có thể là do Thang Chấp tự cảm nhận được chút dịu dàng. Thang Chấp cảm thấy mình cần phải hôn Từ Thăng, rồi nói cám ơn, nhưng cậu không làm vậy, chỉ nói "Cám ơn". đứa nào reup wattpad sau này ế chồng

"Không cần cám ơn tôi, đáng lẽ đã làm nhanh hơn." Khi Từ Thăng nói chuyện, hơi thở anh giống như hơi ấm, phả vào trán Thang Chấp, "Là tôi đã hứa với cậu."

Thang Chấp lại đến gần hơn, bò lên người Từ Thăng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!