Bởi vì lệch múi giờ, Thang Chấp đón một ngày sinh nhật dài đến ba mươi bảy tiếng đồng hồ, mà một phần ba trong đó đều dành để đi đến nơi định cư lý tưởng của Thang Chấp.
Thang Chấp cảm thấy đây là điềm báo tốt.
Từ Thăng không nghỉ ngơi, cả quãng đường đều làm việc, Thang Chấp lại uống thêm một viên thuốc nữa, ngủ một giấc cũng tính là ngon.
Khi quay về khách sạn ở Grand Rapids, Thang Chấp đã hết sốt rồi, vì thế cậu tự cho rằng Grand Rapids là miền đất phúc của mình.
Cuộc sống ở Grand Rapids đơn giản mà phong phú, Từ Thăng lại vùi đầu vào làm việc, Thang Chấp cũng phụ giúp đỡ khá nhiều, cậu nhờ cậy Giang Ngôn ở Tân Cảng để ý đến mẹ hộ cậu.
Thứ sáu đầu tiên khi quay về Grand Rapids, Giang Ngôn nói với Thang Chấp, Tịch Mạn Hương có thể tự xuống giường được rồi.
Bây giờ là tám rưỡi tối ở Grand Rapids, Từ Thăng đang họp với cấp dưới. Thang Chấp gọi điện thoại xong, ngồi trên sô pha ngoài phòng họp một lát, rồi đi đến bên cửa sổ, nhìn cảnh đêm bên ngoài.
Grand Rapids không phải là một thành phố lấp lánh ánh đèn khi về đêm, vài ngọn đèn vàng nhỏ bé lẻ loi là những gia đình nhỏ nhưng rất ấm áp.
Đèn xe chiếu rọi con đường ven sông, cũng khiến Thang Chấp nghĩ đến những người đang về nhà.
Nhìn không lâu, cửa phòng họp đằng sau Thang Chấp mở ra.
La Khiêm ra trước, trong tay Đặng Minh Hi cầm một phần tài liệu, đi cùng Từ Thăng ở đằng sau, nói thêm vài câu.
Thang Chấp mở cửa cho La Khiêm, Đặng Minh Hi cũng nói xong rồi, theo ra ngoài.
Từ Thăng không đi ra cửa, đi đến bên cạnh Thang Chấp, vừa muốn nói gì đó, điện thoại đột nhiên rung lên, anh lấy điện thoại ra, Thang Chấp đúng lúc nhìn thấy tên người gọi đến, là "Chủ tịch Từ".
Thang Chấp lịch sự tránh đi, đi ra ngoài, còn giúp Từ Thăng đóng cửa.
Từ Thăng nhận điện thoại khá lâu, gần hai mươi phút, anh mới ra khỏi phòng họp, Thang Chấp chán chường đứng bên cạnh quầy bar ăn hoa quả, bị Từ Thăng vừa mở cửa ra thấy được.
Mặt anh nhìn qua đã thấy tối sầm, cầm điện thoại, nhìn Thang Chấp đang ăn, bước chân liền dừng lại, sau đó đi về phía Thang Chấp, trước khi Thang Chấp định hỏi anh có ăn không, anh đã từ chối rồi: "Tôi không ăn."
Thang Chấp cười với Từ Thăng, nói "Vậy thôi", Thang Chấp dừng một chút, mấy giây sau, nói với Thang Chấp sáng mai phải đi đến thủ phủ của Michigan.
Từ Thăng nói chẳng rõ ràng gì, cũng không nói có cần Thang Chấp đi không, theo kinh nghiệm không tính là phong phú của Thang Chấp, những hành trình như thế này phần lớn đều có liên quan đến vị hôn thê của anh. Advertisement / Quảng cáo
Thang Chấp không dám hỏi kĩ, nhưng Từ Thăng quả thật là nói không tỉ mỉ, không cho cậu chút thông tin gì, cậu vẫn phải hỏi: "Vậy tôi có cần đi không?"
Từ Thăng nhìn Thang Chấp, hiếm khi lại chần chừ, nói với cậu: "Không cần."
Sáng sớm hôm sau, Thang Chấp dậy theo đồng hồ sinh học, đi ra khỏi phòng, đúng lúc đụng phải Từ Thăng đi bơi về.
Dù sao hôm nay cậu cũng không có gì làm, cũng muốn đi bơi, liền thuận tiện hỏi Từ Thăng: "Từ tổng, hồ bơi có nhiều người không?"
Từ Thăng hơi sững ra, giọng điệu hơi cứng ngắc, hỏi Thang Chấp: "Cậu muốn làm gì?"
Thang Chấp cảm thấy phản ứng của Từ Thăng rất quái, không chắc chắn lắm trả lời lại: "Đi bơi?"
"…" Từ Thăng nhìn Thang Chấp, làm thinh một lúc, đột nhiên nói, "Đi thay đồ theo tôi ra ngoài."
Ngày nghỉ của Thang Chấp không hiểu sao lại bị cho ngâm giấm.
Từ Grand Rapids đến thủ phủ, tầm khoảng một tiếng rưỡi đi xe.
Thang Chấp nhìn thiết bị định vị của tài xế, nơi bọn họ phải đi là một nơi nghỉ dưỡng.
Cậu ngồi trên xe được một lúc, nhịn không được gửi tin nhắn cho Giang Ngôn, hỏi anh ta: "Anh có biết hôm nay Từ tổng đi làm gì không?"
Tính cách Giang Ngôn rất cẩn thận, không nói cho Thang Chấp ngay, chỉ đáp: "Có chuyện gì sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!