Chương 41: (Vô Đề)

Thang Chấp ôm lấy bó hoa Từ Thăng tặng, trong buồng xe ngập tràn mùi dâu tây.

Mùi dâu tây át hết tất cả nước hoa và mùi ghế da trong xe, giống như tỏa ra từ người Thang Chấp vậy.

Thang Chấp cúi đầu nhìn dâu tây, hỏi Từ Thăng: "Có thể ăn luôn không?"

Tóc cậu dài ra một ít, mềm mại rũ trên trán.

"Không biết." Từ Thăng trả lời ngắn gọn.

Thang Chấp nói "Ò", nhấc một tay lên, chạm vào một quả ở trong, tự biên tự diễn nói: "Chắc cần phải rửa."

"Tôi có thể đem nó đến Grand Rapids không?" Thang Chấp hỏi Từ Thăng.

Từ Thăng nói có thể, Thang Chấp liền đặt bó hoa xuống thảm dưới chân, giơ tay sờ sờ quả dâu ngay đỉnh đầu, trông có vẻ rất thích thú.

Từ Thăng lại đo nhiệt độ cho Thang Chấp lần nữa, lần này là 37.8 độ, có hạ sốt rồi.

Thang Chấp nhìn anh, nở một nụ cười lấy lòng nhưng không hề làm người ta chán ghét: "Thuốc rất hiệu quả, không cần đi khám bệnh nữa."

Khi Thang Chấp nở nụ cười như thế này trông có vẻ rất thuần thục, hình như cậu luôn cười như vậy, nên đã quen rồi.

Khi đi làm cậu dùng nụ cười này để lấy lòng khách hàng kiếm công trạng, bây giờ thì lấy lòng Từ Thăng, lại chỉ đơn thuần là vì không muốn đi khám bệnh. Advertisement / Quảng cáo

Thời gian không còn sớm, bọn họ từ bệnh viện đến thẳng sân bay, trên đường đến đó, Từ Thăng nhận được cuộc gọi của Từ Cẩn.

Anh đã đợi cuộc gọi này một thời gian ngắn rồi, nhưng vì Thang Chấp nhắm mắt đang nghỉ ngơi, giọng anh nghe máy cũng nhỏ nhẹ hơn một chút.

Từ Cẩn ở đầu dây bên kia hỏi thăm tình hình gần đây của anh, nói hai bác cháu đã lâu rồi chưa tán gẫu, muốn trước khi Từ Thăng đến Grand Rapids thì gặp một lần.

Từ Thăng sớm đã biết Từ Cẩn sẽ tìm đến mình, không trả lời ngay, để Từ Cẩn đợi một lúc, sau đó mới nói với ông là mình đã đang trên đường đến sân bay rồi, vừa nãy đã xác nhận lại với trợ lý, gần đây quả thật không có thời gian rảnh để gặp ông, có chuyện gì có thể trực tiếp nói qua điện thoại.

Khi Từ Thăng nói chuyện với Từ Cẩn, anh nhìn mặt Thang Chấp. Thang Chấp có lẽ đã ngủ rồi, biểu cảm trên mặt không hề thay đổi.

Mây đen dày đặc ngoài cửa sổ xe, bao phủ cả Tân Cảng, giống như đang dung hợp cùng với mặt biển màu xanh xám.

Mà trong buồng xe tối đến mức âm u này, gò má của Thang Chấp lại trông có vẻ trắng nõn và mịn màng, tỏa ra độ ấm của cơ thể, bởi vì hơi sốt, nên nhiệt độ cao hơn người bình thường.

Từ Thăng nhìn mặt Thang Chấp, nghe Từ Cẩn nói câu có câu không.

Từ Cẩn dài dòng rất nhiều, hỏi những câu mang tính thăm dò, trong lúc đó còn thổi phồng mạng lưới quan hệ và đầu tư của mình, cuối cùng nhắc tới tình hình kinh doanh ở công ty cảng của Từ Thăng, hỏi anh có thể cho ông ta mượn một ít tiền từ ngân sách của cảng hay không, bảo đảm trong ba ngày sẽ hoàn trả.

Lời nói của ông ta cũng coi như là thong dong, nhưng theo hiểu biết của Từ Thăng, thời gian xoay sở tiền của ông ta không còn dư dả.

Từ Thăng biết rõ, Từ Cẩn trước giờ chưa từng xem Từ Thăng là đối thủ cạnh tranh của ông ta, cho rằng người thừa kế của Từ Hạc Phủ ngoài ông ta ra thì không thể chọn ai khác. Bởi vì tuy rằng Từ Thăng và Từ Hạc Phủ rất thân thiết, Từ Hạc Phủ cũng giao cho Từ Thăng một số sản nghiệp quan trọng, nhưng chưa từng giới thiệu Từ Thăng ở công ty.

Bây giờ sức khỏe Từ Nhân không còn chống chịu được nữa, trong mắt Từ Cẩn và những người nhà họ Từ khác, so với cháu ngoại, Từ Thăng càng giống như một trợ thủ đắc lực hoặc là một nhân viên quèn của Từ Hạc Phủ hơn.

Hiện kim ở công ty cảng của Từ Thăng thu vào nhiều, lưu động nhanh, chỉ cần làm thật bí mật, hoàn trả kịp thời, thì sẽ không dễ bị phát hiện, đây cũng là nguyên nhân Từ Cẩn đến tìm Từ Thăng mượn tiền.

Nghe xong số tiền Từ Cẩn muốn, Từ Thăng mặc kệ ông ta một lúc.

Trong lúc im lặng, Từ Thăng hơi chán, nên anh vươn tay ra, chạm nhẹ vào mặt Thang Chấp.

Đến anh còn cảm thấy rất ngốc nghếch, cũng may Thang Chấp không tỉnh giấc.

Từ Cẩn cho là Từ Thăng đang làm khó mình, liền cam kết thêm một lần nữa, nói ông ta biết số tiền này hơi lớn, nhưng mà nhất định sẽ trả lại đúng hạn, Từ Thăng lại im lặng một lúc, nói với Từ Cẩn: "Bác cả, con trực tiếp đưa tiền cho bác, hình như không có cam kết gì cả."

"Hay là thế này đi…" Từ Thăng chậm rãi nói, "Bác thế chấp vài món đồ cho con đi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!