Chương 39: (Vô Đề)

Từ Thăng để ý thấy Thang Chấp bữa tối ăn rất ít.

Cậu gần như không đụng vào đồ ăn, chỉ húp canh, ăn hai miếng đồ tráng miệng và trái cây, sau đó liền nói mình muốn lên lầu nghỉ ngơi, hỏi ý kiến Từ Thăng.

Từ Thăng vốn định hỏi tại sao cậu ăn ít vậy, có phải hồi chiều đã lén ăn cái gì rồi không, nhưng nghĩ đến cuộc gọi báo tin nhắn của Từ Khả Du, Từ Thăng không hỏi nữa, gật đầu với Thang Chấp, nhìn cậu đứng dậy, lên lầu. echkidieu2029. wordpress. com

Lúc ở trên xe và khi ăn cơm, Thang Chấp vẫn chưa nhìn đến điện thoại, nhưng Từ Thăng vẫn định nhanh chóng xử lý rõ ràng chuyện này, vừa thấy bóng lưng Thang Chấp biến mất, anh cũng bỏ dao nĩa xuống rồi đi lên.

Thấy Thang Chấp vào phòng đóng cửa lại, Từ Thăng không chút do dự đi vào phòng Từ Khả Du.

Trên đường đến phòng Từ Khả Du, Từ Thăng có dừng lại trăn trở rất nhiều lần, nhưng vẫn kiên định nói với bản thân, tâm trạng Thang Chấp hôm nay không tốt lắm, nếu như Từ Khả Du đưa cho Thang Chấp thứ gì khiến cậu kích động, Từ Thăng sẽ lấy nó đi. đọc SSTruyen. com quài ko thấy nhục hả

Đổi lại là người khác, ngay từ đầu Từ Thăng cũng sẽ không nhận điện thoại, càng khỏi nói đến chuyện nghe nội dung tin nhắn nhắc nhở.

Nhưng Thang Chấp thì khác, Thang Chấp không giống với người khác.

Bọn họ sáng mai sẽ xuất phát về Grand Rapids, Từ Thăng sẽ lại dẫn Thang Chấp rời khỏi căn nhà này.

Vì thế, trước khi tiến vào phòng Từ Khả Du, Từ Thăng nhanh chóng quyết định: cầm lấy thứ mà em gái định đưa cho Thang Chấp.

Khả Du mắc bệnh, có một ngày, cô tỉnh ngộ ra, sau khi khỏi bệnh, rất có thể sẽ hối hận vì những chuyện mình đã làm, đánh mất sự yêu thương của mọi người. đọc sstruyen nhiều sẽ bị ngu đó

Phòng của Từ Khả Du nằm ở giữa phòng Thang Chấp và Từ Thăng, cách phòng Từ Thăng gần hơn.

Mấy năm trước, căn phòng này có sửa sang lại theo ý cô, vừa vào cửa là nhìn thấy phòng thay đồ và bàn trang điểm, mở cửa ra một chút nữa, mới là phòng ngủ.

Từ Thăng đi qua hai tấm gương cực lớn hai bên trái phải, cùng với bàn trang điểm mà Từ Khả Du đã bỏ không rất lâu, mở cửa phòng ngủ.

Trước khi vào, bước chân Từ Thăng hơi dừng lại, bật đèn lên, mới bước vào.

Advertisement / Quảng cáo

Phong cách trang trí ở phòng Từ Khả Du khác hoàn toàn với những phòng khác trong nhà, màu xanh nhạt và trắng, nơi nơi đều là những món đồ trang trí mềm mại, giống như bầu trời xanh sau mưa vào mùa xuân.

Lúc trang trí lại phòng, cô làm rất ầm ĩ, mẹ anh cũng có nói vài lời, nhưng bà luôn đối xử với Từ Khả Du dịu dàng hơn đối với Từ Thăng một chút, mà Từ Khả Du hiếm khi lại kiên trì như vậy, nên bà cũng không phản đối.

Từ Thăng giẫm lên tấm thảm lông dê màu nhạt, đi qua chiếc đàn dương cầm được phủ một tấm vải bằng lông tơ màu vàng, đi đến bên giường Từ Khả Du, cúi người xuống, mở ngăn kéo trên tủ đầu giường màu trắng.

Bên trong đặt một chiếc hộp thiếc, trên hộp còn móc một cái khóa có mật mã.

Từ Thăng cầm hộp ra, phát hiện dưới đáy hộp có một tờ giấy, trên đó viết "Mật mã là sinh nhật của anh".

Từ Thăng đặt tờ giấy lại, gọi điện thoại cho Giang Ngôn.

Giang Ngôn ở bên kia tìm khoảng ba mươi giây, nói với Từ Thăng: "Ngày mai, hai mươi tháng sáu."

Từ Thăng sững sờ một lát, chỉnh mật mã thành 0620, khóa mở ra.

Hộp phân ra hai ngăn, ngăn bên trái to hơn một chút, đựng một đống đồ rất cũ.

Mỗi một món đều đặt trong chiếc bọc nhựa, trên bọc dán tờ giấy, bên trên viết lai lịch của món đồ đó.

Một chiếc cúc áo màu đen có dấu vết đã mài mòn, đánh dấu một ngày nào đó sáu năm trước, "Lần đầu tiên nhận được chiếc cúc áo thứ hai (*), em rất vui."

(*) cúc áo thứ hai: ở Trung, Hàn, Nhật có một phong tục là khi tốt nghiệp, nam sinh sẽ tặng cho nữ sinh mình thích chiếc cúc áo thứ hai của áo đồng phục, tại vì người ta quan niệm cúc áo thứ hai là gần tim nhất

Mặt còn lại cũng có một tờ giấy, "Chứng tỏ Từ Khả Du và Thang Chấp mãi mãi bên nhau".

Một tờ giấy bài tập đã ố vàng được gấp gọn gàng, ngày nào đó bảy năm trước, "Lần đầu tiên truyền giấy".

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!