Chương 37: (Vô Đề)

Thang Chấp ra khỏi nhà hàng, nhất thời không biết mình định đi đâu.

Người cậu ê ẩm, mắt cũng đau, nhưng mà không khó chịu như hôm thứ hai sau lần lên giường đầu tiên.

Thang Chấp đột nhiên thấy phấn khởi, bởi vì cậu phát giác ra chí ít cơ thể của mình rất biết điều, năng lực thích ứng có thể sánh ngang so với may mắn. echkidieu2029. wordpress. com

Thang Chấp đứng bên đường, hóng gió một lúc, cuối cùng nhớ ra mình phải bắt xe. Đi đến trạm đón xe, đang chuẩn bị gọi xe, cậu đột nhiên nhìn thấy biển quảng cáo cực lớn của thủy cung ở ngay trạm.

Có đủ loại tôm cá sò hến, cánh cụt và sứa.

Cả năm ngoái, Thang Chấp đều chờ đợi thủy cung này khai trương, nhưng đến cuối năm, Từ Khả Du bắt đầu quấn lấy cậu, cậu bị ép phải chuyển tới Thông Giang, vì thế mãi vẫn chưa đi được. bây giờ nhìn thấy biển quảng cáo, Thang Chấp mới biết, hóa ra thủy cung đã mở cửa được mấy tháng rồi.

Trên biển quảng cáo viết "Triển lãm đặc biệt chủ đề Nam Cực, chỉ trong tháng 1 này, khuyến mãi gian hàng đồ lưu niệm, còn có rất nhiều giải thưởng lớn, đợi bạn ghé thăm".

Thang Chấp hoàn toàn bị thu hút, lấy điện thoại ra xem thử, chỉ mới một rưỡi chiều, ở thủy cung hai tiếng nữa rồi đi bệnh viện, thời gian vẫn còn dư dả. còn đọc SSTruyen. com nữa hả mấy con hèn hạ

Nghĩ như vậy, Thang Chấp cất điện thoại đi, rời khỏi bến xe, cảm giác như mình đang làm kẻ trộm, dựa theo bảng chỉ đường, đi hơn mười phút cuối cùng cũng đến được cửa ra vào của thủy cung.

Hôm nay là ngày làm việc, nhìn kiến trúc màu trắng bên ngoài, người vào thủy cung cũng không nhiều lắm, Thang Chấp đi vào, phát hiện du khách hóa ra cũng không ít, trên màn hình điện tử nói, du khách đã mua vé, tầm bốn mươi phút nữa mới được vào. đọc sstruyen bị theo dõi IP đấy đồ ngu

Thang Chấp cảm thấy có thể chấp nhận được, liền đi vào chỗ máy bán vé tự động mua vé vào cổng.

Vé vào cổng chia ra làm vé VIP và vé thường, giá vé VIP đắt gấp ba lần vé thường, Thang Chấp do dự mấy giây, cuối cùng vẫn mua vé thường. Cậu vẫn luôn rất khó yên tâm khi sống một cuộc sống xa xỉ.

Advertisement / Quảng cáo

Thang Chấp cầm lấy vé, vào xếp hàng ở lối đi vé thường.

Hàng ngũ uốn lượn ngoằn ngoèo, nhưng vẫn đang nhúc nhích, bởi vì thủy cung có hạn chế số người vào tham quan, có người đi ra mới có người đi vào.

Thang Chấp đứng trong hàng dài, chầm chậm tiến từng bước theo dòng người, bởi vì rất chán, nên cậu cúi đầu, vừa yên lặng xem video thú cưng, vừa nhịn không được nghĩ đến bóng dáng cao ngất của Từ Thăng ở ngoài cửa nhà hàng.

Thang Chấp cảm thấy Từ Thăng vô cùng tự đại, cũng rất hy vọng Từ Thăng vẫn sẽ luôn như vậy. vì Từ Thăng khiến sự thả lỏng của Thang Chấp trở nên đơn giản hơn.

Thang Chấp nhớ lại đêm cuối cùng ở Grand Rapids, sau đó lại nghĩ, thật ra cậu thật sự rất khát khao ý tốt và sự im lặng của Từ Thăng.

Trước giờ cậu chưa từng có được điều đó từ bất cứ ai.

Ở trong sự dịu dàng gần gũi vừa không cố định lại rất ngắn ngủi ấy, dù cuối cùng vẫn là muốn lên giường, Thang Chấp cũng cảm thấy có thể chịu được.

Từ Thăng có lúc sẽ cho cậu cảm giác an toàn.

Có lẽ là có thể so sánh anh như một chỗ trú nạn lâm thời, hoặc là một cánh cửa có thể khóa lại mà người khác đều không có chìa khóa, một ngăn tủ đủ cho cậu trốn mà mỗi ai đi qua đều sẽ không chú ý, không mở ra.

Không liên quan quá nhiều đến yêu và thích, cũng không cần Từ Thăng đưa cậu đến nhà hàng nào đó ăn cơm, nhưng điều đó vẫn rất đáng quý.

Thang Chấp đứng trong dòng người, giơ tay chạm lên cằm, rồi lại thả tay xuống.

Hàng người vẫn tiến về phía trước, pin điện thoại của Thang Chấp không còn nhiều, cậu liền cất đi, chán chường nhìn những hình ảnh xoay chuyển về thủy cung trong màn hình treo trên tường, nhìn thấy những chú cá con len lỏi qua những rặng san hô.

Sau khi nhìn rất nhiều lần, Thang Chấp không muốn nhìn nữa, nhìn chằm chằm vào lối đi VIP ngẩn ra.

Lát sau, cậu đột nhiên nhìn thấy Từ Thăng, còn có Triệu Thiều.

Bọn họ đi vào theo lối đi VIP.

Hai người không nắm tay, khoảng cách cũng không gần, Từ Thăng đi phía sau Triệu Thiều, Triệu Thiều giơ điện thoại chụp xung quanh. Cô cười rất hớn hở, lộ ra răng nanh màu trắng, từ độ cong khóe miệng cho đến ánh mắt, đều giống như đang cực kỳ hạnh phúc.

Lối đi VIP không có ai, bọn họ nhanh chóng biến mất sau cửa vào.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!