Chương 36: (Vô Đề)

Triệu Thiều từ nhỏ đã ra nước ngoài định cư, rất ít khi về Tân Cảng, lần này muốn đi ăn ở một nhà hàng thủy cung (*), Từ Thăng bảo Giang Ngôn bao chỗ.

(*) nhà hàng thủy cung: 

Nhà hàng này là một đoạn đường có vòm kính, vốn nhà hàng chỉ có thể chứa được bốn bàn khách, sau khi bỏ đi bớt ba bàn, nhìn có vẻ cũng không rộng lắm.

Từ Thăng đến hơi sớm, dựa lưng vào ghế, ngồi trong một không gian bốn bề toàn là màu xanh của nước biển và đủ loại cá biển, đợi Triệu Thiều.

Có một đàn cá nhỏ màu vàng mũm mĩm bơi qua bơi lại, vô cùng nổi bật, Từ Thăng nghĩ loại cá này là kiểu Thang Chấp thích.

Thang Chấp thích những động vật béo tròn, ví dụ như báo biển, chó con, cánh cụt Nam Cực, còn có cả con thỏ được cắt từ miếng lê.

Advertisement / Quảng cáo(bygoogle = window. bygoogle || []). push({});

Từ Thăng thu hồi tầm mắt, liếc đồng hồ, nhanh chóng nghĩ đến bộ dạng rầu rĩ của Thang Chấp lúc anh ra khỏi cửa.

Triệu Thiều vẫn chưa tới, Từ Thăng vẫn còn nhiều thời gian, vì thế anh nhắn một tin ngắn cho Thang Chấp, nói với cậu: "Hôm nay cậu có thể tiếp tục tới bệnh viện."

Năm phút sau Thang Chấp mới trả lời Từ Thăng hai chữ "Cám ơn", nhất định là vì tâm trạng không vui, nên Thang Chấp mới trở nên bướng bỉnh như vậy, không thêm mấy biểu cảm kì lạ và buồn cười gì đó nữa. echkidieu2029. wordpress. com

Từ Thăng tắt màn hình, không muốn quá quan tâm đến chuyện của Thang Chấp nữa.

Lát sau, cửa nhà hàng bỗng nhiên truyền tới tiếng động khe khẽ, Triệu Thiều bước vào, nói "Hi" với Từ Thăng.

Hôm nay Triệu Thiều mặc một bộ đồ trang trọng hơn so với lúc gặp mặt ở Houghton, vừa ngồi xuống liền bắt đầu than phiền: "Đi cúng bái sao mà mệt vậy chứ."

"Gần đến ngày tự dưng nói tôi cũng phải đi, vốn dĩ đã hẹn đi xem lễ hội âm nhạc." Mặt cô tỏ vẻ bất mãn, "Uổng công mua cả vé rồi, còn bắt tôi mặc thế này."

Phục vụ đến đưa thực đơn cho cô, cô nhận lấy rồi xem.

Xem một hồi, Triệu Thiều đột nhiên liếc Từ Thăng, dừng một chút rồi nở một nụ cười hết sức vi diệu, giống như đột kích kiểm tra, hỏi: "Từ tiên sinh có đề cử món ăn nào không?"

Từ Thăng nhìn ra ý của cô, mỉm cười nói: "Tôi cũng chưa từng đến đây."

"Vậy sao…" Triệu Thiều hình như không tin, tay nâng má, cười ma mị, truy hỏi, "Người lần trước gọi điện thoại cho anh thì sao, chưa từng dẫn đến đây ăn à?"

Từ Thăng biết mình không nên thừa nhận bất kì chuyện gì, chỉ cần đơn giản nói với Triệu Thiều là cô hiểu lầm rồi, đó chỉ là điện thoại công việc mà thôi.

Chỉ là những câu chữ không phức tạp, nhưng lại không dễ nói thành lời.

"Không cần giả vờ với tôi đâu." Triệu Thiều tiếp tục giật giây, "Nói tôi nghe đi, tôi chỉ muốn biết món gì ngon thôi."

Từ Thăng phát giác khi Triệu Thiều nói chuyện có một loại tự tin không hề bị lay động.

Chắc là xuất phát từ nguyên nhân có rất nhiều người thương cô, đáp ứng tất cả những sở thích và ham muốn của cô một cách vô điều kiện, vì thế cô mới có một ánh mắt chưa từng phải chịu tổn thương hay là tràn ngập lo lắng.

Triệu Thiều rất được cưng chiều ở nhà họ Triệu, đây cũng là lí do Từ Hạc Phủ hy vọng Từ Thăng kết hôn với cô.

Thật ra Từ Thăng lại nghĩ đến cảnh Thang Chấp khóc ở trên bàn làm việc, nhưng anh lại không để tâm, ôn hòa nói với Triệu Thiều: "Quả thật không có."

Triệu Thiều cuối cùng cũng bỏ cuộc, hoặc có lẽ là muốn giảm bớt ngượng ngùng, bảo Từ Thăng lúc tán gẫu thì bớt gánh nặng đi, cuối cùng cô nhắc tới bạn trai cũ của mình và vết thương lòng mà cô từng phải chịu.

Hai người vừa ăn vừa nói, Triệu Thiều bỗng nhiên hỏi Từ Thăng: "Buổi chiều anh có rảnh không?" kẻ đọc truyenfull cũng là tội phạm ăn cắp chất xám

Từ Thăng nói rảnh, cô nói tiếp: "Ăn xong có thể cùng tôi đến thủy cung bên cạnh nhà hàng không?"

"Tôi đã bảo thư ký của ba tôi giúp mua vé rồi." Cô nói.

Từ Thăng ngược lại không ngờ kiểu người sênh ca hằng đêm như Triệu Thiều cũng đi đến một nơi chỉ có Thang Chấp thích như thủy cung.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!