Lần đầu tiên Thang Chấp vào phòng ngủ của Từ Thăng, bộ dạng lại chẳng đứng đắn.
Ngoại trừ chiếc sơ mi phong phanh và chiếc áo vest của Từ Thăng khoác trên vai, trên người Thang Chấp chẳng có cái gì.
Từ Thăng ôm cậu mặt đối mặt, cậu quàng chặt cổ Từ Thăng, chân cong lên, lộ ra ngoài không khí.
Phòng ngủ của Từ Thăng cách thư phòng rất gần, đi mấy bước là tới, nhưng Thang Chấp vẫn thấy hơi sợ.
Bởi vì trong nhà Từ Thăng không phải là không có người khác, Thang Chấp lo lắng sẽ có người đi ra, nhìn thấy tư thế của hai người họ, sẽ phát hiện hóa ra Thang Chấp ngoài làm trợ lý lâm thời chất lượng kém của Từ Thăng còn có tác dụng khác không ngoài dự kiến. echkidieu2029. wordpress. com
Đi đến cửa, Từ Thăng nói với Thang Chấp: "Ôm chặt một chút, tôi phải mở cửa."
Tiếng nói của Từ Thăng dán bên tai Thang Chấp, bởi vì giọng của anh rất êm tai, lại có từ tính, cho nên dường như còn mang theo một loại nhã nhặn gạt người.
Nhưng cảm giác thật sự mà anh đem đến cho Thang Chấp lại là thô bạo và thẳng thắn.
Dục vọng nam tính chen vào trong cơ thể cậu, tiếng vang lớn và mờ ám, nụ hôn cẩu thả, cơ thịt siết chặt, trần nhà và vách tường đu đưa, cái bàn cứng và lạnh, bàn tay giữ lấy chân Thang Chấp, đau đớn, và sung sướng. đọc H trên SSTruyen. com bị mọc mụn lẹo
Thang Chấp cảm thấy khi làm tình, có thể Từ Thăng đã nghĩ như vậy, Thang Chấp rất dung tục, anh không thích, nhưng lên giường thì có thể.
"Thang Chấp?" Bởi vì Thang Chấp không động đậy gì, Từ Thăng mở miệng thúc giục, "Ôm chặt."
Thang Chấp phản ứng lại, nói "Ò", ngoan ngoãn siết chặt tay hơn một chút, mặt dán trên vai Từ Thăng nhúc nhích mấy cái, môi không cẩn thận lướt qua cổ Từ Thăng.
Từ Thăng hơi dừng lại một chút không quá rõ ràng, sau đó vươn một tay ra, mở cửa, rồi lại mở đèn trần.
Advertisement / Quảng cáo
Gò má Thang Chấp dán vào giữa cổ và vai Từ Thăng, nhìn cánh cửa nặng trịch trước mặt cậu đóng lại, nhắm mắt lại hơi trốn tránh.
Từ Thăng bế cậu rất vững, đi một đoạn đường, đặt cậu ở trên chiếc giường mềm mại, rồi cởi áo vest đang khoác trên vai cậu ra.
Thang Chấp mở mắt ra, Từ Thăng xoay lưng lại với cậu, đến chỗ sô pha cách đó không xa, mắc áo vest trên đó.
Thang Chấp cẩn thận quan sát phòng Từ Thăng, căn phòng sạch sẽ như một căn hộ mẫu, hoặc là giống phòng khách sạn, có rất ít vật dụng riêng tư, không toát lên được tính cách của chủ nhân căn phòng.
Giống như Từ Thăng là một người không có tí sở thích gì.
Chăn nệm trên giường rất mềm, màu trắng tinh.
Tay Thang Chấp đặt ở trên, hơi lo lắng nên cứ dùng ngón tay ma sát lên nệm, nhìn Từ Thăng đi về phía mình, dùng bàn tay ấm nóng mạnh mẽ ấn lên vai cậu, đè cậu trên giường, cúi đầu hôn cậu.
Từ Thăng hơi nặng, hôn rất vội vàng, cái thứ cứng rắn cách một lớp quần chọc vào Thang Chấp.
"Cậu hôn tôi làm gì." Từ Thăng mơ hồ nói, "Vừa nãy trên hành lang, cậu không biết sao?"
Lồng ngực Thang Chấp bị đè đến mức khó chịu, chóp mũi Từ Thăng cọ lên gò má cậu, cậu nghe xong liền giật mình, suy nghĩ xem Từ Thăng đang giận, đang chỉ trích hay là đang có ý gì khác, sau đó cậu nghĩ là Từ Thăng hiểu lầm rồi, nhấc tay đặt lên vai Từ Thăng, muốn giải thích với anh. đọc trên wattpad có thấy hèn hạ ko
Nhưng ngay sau đó, Từ Thăng liền nắm lấy cổ tay cậu, ấn tay cậu lên giường.
Từ Thăng nâng người dậy một chút, cúi đầu nhìn Thang Chấp, sau đó giống như bản thân chưa kịp nghĩ kĩ càng, anh nhẹ nhàng lại nhanh chóng hôn lên mắt phải của Thang Chấp.
Thang Chấp theo bản năng nhắm mắt lại, khi cậu mở mắt ra, Từ Thăng vẫn còn đang nhìn cậu, ánh mắt giống như chan chứa ý cười, dường như không hề có ý trách Thang Chấp.
"Sao cậu gấp thế." Từ Thăng khẽ nói.
Thang Chấp cảm thấy Từ Thăng có một đôi mắt thâm tình rất dễ khiến người ta u mê, cũng bằng lòng thừa nhận khi Từ Thăng hôn cậu, anh rất dịu dàng.
Cậu thậm chí cảm thấy Từ Thăng khi hôn lên mắt cậu lúc này, đối xử tốt với cậu hơn cả với Triệu tiểu thư.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!